Change background image
LOVE quotion

Bắt đầu từ 4.53' thứ Hai ngày 17/10/2011


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Mõ
Tích cực

Cấp bậc: Tích cực

Bài viết : 249

Danh vọng : 410

Uy tín : 15

VnExpress - Làm ở bệnh viện không giàu vì không nhận phong bì. Mở phòng khám tư thì không cạnh tranh nổi vì không biết lôi kéo bệnh nhân. Một bác sĩ không nhận phong bì chỉ có cuộc sống làng nhàng và nỗi buồn y đức.

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì Yduc10
Tôi là một bác sĩ (BS) già với tuổi đời ngoài 50 và tuổi nghề bằng nửa tuổi đời. Với thời gian gần 15 năm làm việc tại bệnh viện tuyến trung ương lớn nhất nhì đất nước và hơn chục năm sau này tự mở phòng khám của mình, tôi có vài cảm nhận sau.

Những bác sĩ nhận phong bì thường là những người sống "thoáng", họ "thoáng" trong mọi lĩnh vực: giao tiếp, tự cho phép mình nhận phong bì, chèo kéo bệnh nhân (BN) về phòng mạch của mình…

Bởi vì chèo kéo BN về phòng mạch của mình nên phòng mạch của họ khá đông BN. Và vì tâm lý sính đám đông của dân ta nên phòng mạch tư của họ cứ ngày càng đông và họ nghiễm nhiên được hưởng tiếng "bác sĩ giỏi, mát tay".

Nhiều tiền thu được từ việc nhận phong bì, từ phòng mạch nên đời sống của họ khá vương giả: xe hơi, nhà lầu, tiệc tùng,.. và quan trọng là họ dễ được thăng quan tiến chức do biết lo lót, để trám vào những sai sót của mình.

Không bao lâu sau địa vị họ cao chót vót trái ngược với kiến thức thấp lè tè của họ (mặc dù họ cũng có học sau đại học để phù hợp với cơ cấu). Thế là cái mác phó tưởng khoa này nọ, phó giám đốc này nọ càng làm đời sống họ thăng hoa.

Những bác sĩ này không dám rời cơ quan vì không có thực lực, mà họ bám vào đó để kiếm lợi nhuận cho mình. Nhưng rõ ràng là họ thành công trong cuộc sống.

Những bác sĩ không nhận phong bì thường là những người sống rất chặt chẽ, không thoáng. Họ không dám và không cho phép mình nhận phong bì, họ cũng không biết cách nịnh nọt và không có điều kiện nịnh nọt sếp ( vì không có tiền và không chấp nhận sống như thế). Họ cũng không dám và xấu hổ nếu chèo kéo BN về phòng mạch của mình.

Xem thêm
Thưa bộ trưởng, bác sĩ quát ba cháu khi chưa có phong bì:
Ba cháu gần 60 tuổi bị bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối, thế nhưng bác sĩ chẳng quan tâm gì, chỉ cho thuốc uống hàng ngày, hỏi cái gì cũng quát lên. Ba cháu do bệnh nên tai ù ù không nghe rõ, mỗi lần bác sĩ nói là phải cố gắng lắm để hiểu, bởi nếu hỏi lại là thế nào cũng nghe quát.

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì 21912s10
Thưa Bộ trưởng,

Hôm qua cháu đọc báo có nghe câu nói của bác rất hay đó là 'Hãy gửi ảnh bác sĩ nhận phong bì cho tôi'. Đây quả là một câu nói hay trong ngày bác ạ. Nhưng làm sao có thể vừa đưa phong bì cho bác sĩ vừa có thể chụp hình cho bác được?

Nếu bác nói như vậy thì cháu nghĩ bác chưa bao giờ đi khám bệnh bình thường. Hay có thể do bác là Bộ trưởng, đi khám bệnh thì người ta chăm lo lấy lòng bác thôi chứ không phải như người dân chúng cháu đâu.


Ba cháu bị bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối, ba vào bệnh viện khi đã di căn. Vào bệnh viện gia đình cháu cũng có người quen nên đã được gửi gắm. Nhiều người nói rằng ba cháu may mắn, vì đi bệnh viện gửi gắm được là hơn khối người rồi.

Thế nhưng người bác sĩ khám và chữa trực tiếp cho ba cháu chẳng quan tâm gì, chỉ cho thuốc uống hàng ngày, hỏi cái gì cũng quát lên. Ba cháu đã gần 60, do bệnh nên tai ù ù không nghe rõ. Mỗi lần bác sĩ nói là phải cố gắng lắm để hiểu, nếu hỏi lại là thế nào cũng nghe quát.

Nghe một số bệnh nhân xung quanh nói, ba cháu được cho thuốc là may lắm rồi. Người quen của cháu cũng tác động đến bác sĩ điều trị lắm mới được như vậy đấy.

Bác sĩ này nổi tiếng là nhận phong bì, ai vào cũng gửi từ 1 đến 2 triệu đồng. Thế là cháu cũng phải biết điều mà đưa cho bác sĩ ấy 2 triệu. Khi đưa phong bì kẹp trong hồ sơ thì bác sĩ nhanh chóng cất đi. Trong phòng khám lúc đó vắng chỉ có 2 người thì sao mà cháu chụp hình gửi được cho bác bộ trưởng? Với lại xui xẻo chẳng may bị bác sĩ biết, không chịu chữa cho ba cháu nữa thì sao?

Lúc chưa đưa tiền thì bác sĩ nói với ba cháu là: "Bệnh anh nặng quá, tôi không chữa được". Nói thế thì tinh thần người bệnh sẽ suy sụp, như thế bệnh càng nặng hơn không, sao bác sĩ có thể nói như vậy?

Sau khi đưa tiền thì bác sĩ niềm nở liền, nói rằng tình hình ba cháu như thế nào, nên ăn uống như thế nào, cư xử như là người nhà. Thái độ hoàn toàn thay đổi, bác thấy có lạ không?

Trên đây là đôi dòng chia sẻ cùng bác. Cháu đâu muốn đưa phong bì đâu, tiền thuốc Tarceva điều trị bác cũng biết mà, mỗi hộp hơn 40 triệu đồng. Gia đình cháu cũng muốn bớt đồng nào hay đồng đó nhưng nếu mà không đưa phong bì mỗi lần tái khám thì ba cháu đâu được khám và chữa bệnh nhiệt tình.

Mong bác hiểu cho.

Hồng Quân

Mà BN ta thì khi đi khám bệnh viện cũng hiếm có người hỏi phòng mạch riêng của BS nếu BS không tự gợi ý. Vì vậy các BS này thường nghèo vì không nhận phong bì, nghèo vì phòng mạch vắng khách (do không gợi ý BN).
Nhân tiện cũng xin nói để dân tình ta biết rõ, trong nghề y chúng tôi thường hiểu rằng một phòng mạch đông thường do sự gợi ý hay bắt buộc của BS kéo BN từ bệnh viện về phòng mạch của mình. Rồi lại tâm lý đám đông thấy chỗ nào đông thì tấp vô, nghi ngờ tay nghề của chỗ vắng khách, chứ hoàn toàn không phụ thuộc vào tay nghề của BS, có khi ngược hẳn với trình độ tay nghề của BS.

Xem thêm
Tiền khám công đắt gấp 4 lần bệnh viện tư:
Con trai 5 tuổi của tôi đi khám bệnh hẹp bao quy đầu ở một bệnh viện trung ương hết 600.000 đồng nhưng không khỏi, qua một bệnh viện tư chỉ hết 150 nghìn đồng.

Hiện nay rất nhiều bệnh viện lạm thu, người dân đang phải gánh nhiều khoản phí chữa bệnh vô lý nhưng không được hưởng các dịch vụ tương xứng với tiền bỏ ra.

Một ví dụ để có thể nhận thấy mức thu kinh khủng từ việc khám chữa bệnh.

Tại khoa “Tự nguyện hạng A ” của một bệnh viện cấp trung ương:

- Chi phí khám bệnh: 600.000 đồng/lần (tương đương với tiền khám tại một số bệnh viện quốc tế). Thời gian khám trung bình 5-10 phút. Có thể tính ngay là nếu 1 ngày một bác sĩ khám được khoảng 50 bệnh nhân, bệnh viện thu về 30 triệu đồng (chưa kể các khoản tiền do các xét nghiệm vô lý, không cần thiết gây ra).

Với lượng bệnh nhân như hiện nay, nếu “làm” liên tục ngày 8 tiếng (1 tiếng 6 bệnh nhân), 1 tháng 20 ngày thì ai cũng tính ra ngay 1 bác sĩ khoa tự nguyện A trung bình sẽ “đóng góp” cho bệnh viện khoảng 600 triệu mỗi tháng chỉ riêng tiền khám (tôi chẳng hiểu tiền này đi đâu và ai được hưởng).

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì In110

Viện phí cao nhưng chất lượng dịch vụ không tương xứng. Ảnh: DC Tuân
Tuy nhiên dịch vụ mà người bệnh nhận được là gì? Trường hợp cụ thể của tôi:

Con tôi 5 tuổi, tháng trước bị sưng tấy đỏ ở dương vật. Cháu bị hẹp bao quy đầu nên gia đình đoán là viêm do nhiễm khuẩn.

Tôi cho cháu vào viện khám, do quá mệt mỏi và chán với cảnh xếp hàng tranh nhau nộp tiền và thái độ gắt gỏng của bác sĩ nếu khám “tự nguyện bình thường,” nên tôi cho cháu khám tại khoa “Tự nguyện hạng A”. Tôi đăng ký khám và được nộp tiền rất nhanh.

Bác sĩ khám, sau 2 phút nghe người nhà trình bày, cho cháu đi làm một loạt xét nghiệm kèm “siêu âm ổ bụng” đã kết luận là cháu “bị côn trùng đốt” cho thuốc bôi và cho về.

Sáng hôm sau, dương vật của cháu sưng to hơn rất nhiều. Tôi hoảng quá, mang cháu vào khám lại thì được bệnh viện nói chờ bác sĩ. Tôi xin số di động của bác sĩ khám thì “đội ngũ phục vụ” bảo không được phép cho, nên tôi đành ngồi đợi.

Sau 2 tiếng chờ bác sĩ “chạy ra ngoài”, tôi không chịu được đành phải bỏ về và cho cháu ra ngoài viện tư khám lại hết 150.000. Không cần xét nghiệm họ cũng chuẩn đoán cháu vị viêm do hẹp bao quy đầu và cho uống kháng sinh 3 hôm thì khỏi!

Tôi bức xúc có gọi điện phản ánh cho “người quản lý” bệnh viện thì cũng chẳng nhận được lời xin lỗi nào tử tế.

Sau một tuần cháu khỏi hẳn, nghe bạn bè và người thân giới thiệu, tôi cho cháu nhà tôi vào khám để cắt bao quy đầu tại một bệnh viện quốc tế.

Cũng với số tiền khám 600.000/lần thì phong cách khám và phục vụ khác một trời một vực về cơ sở vật chất, thiết bị y tế, đội ngũ bác sĩ và y tá phục vụ...

Hiện nay tôi thấy nhiều bệnh viện nhà nước do quản lý yếu kém, lúc nào cũng đòi tăng thu và nghĩ ra đủ các loại dịch vụ nhằm thu thêm tiền (thực tế là có bệnh viện tự tạo ra quá tải để thu và ép buộc bệnh nhân lựa chọn các dịch vụ không xứng với đồng tiền bỏ ra, các bác sĩ và y tá cũng lợi dụng sự quá tải để đòi tiền bệnh nhân).

Tôi nghĩ đã đến lúc người dân nên tỉnh táo khi sử dụng các dịch vụ tại các bệnh viện, đừng để tiền mất tật mang.

Trần Đức Giang

Chúng tôi thường bảo đùa nhau: giáo sư mở phòng mạch thì vắng, y tá mở thì đông (những năm xưa do nhân lực y tế thiếu nên thi thoảng có y tá, y sĩ mở phòng mạch chui lại rất đông bệnh nhân).

Do tất cả những điều trên, cuộc sống của các bác sĩ không nhận phong bì thường nghèo, yếm thế. Cho dù ai cũng biết rằng BS đó có đạo đức, có tay nghề vững, nhưng ai cũng thấy tội nghiệp cho họ: nghèo, không được cất nhắc dù có giỏi tới đâu, thậm chí còn bị trù dập vì không cùng phe cánh ăn nhậu với sếp.

Dù cho đến cuối đời, người BS lương thiện ấy vô cùng tự hào vì cả cuộc đời đã cống hiến cho nghề y của mình không có gì phải hổ thẹn, nhưng trong sâu thẳm vẫn buồn vì nhân tình thế thái.

Ngay cả nếu buồn vì công lao của mình đã không được trả giá xứng đáng, phải bỏ biên chế để tự mở phòng khám của mình, kiếm sống bằng chính khả năng của mình, thì cuộc đời cũng không ưu ái.

Một cơ sở y tế tư nhân mà không biết tiếp thị (chính đáng và không chính đáng) thì cũng thoi thóp.
Tiếp thị không chính đáng ở đây là cái trò liên kết ăn chia với cán bộ phụ trách khám sức khỏe, bảo hiểm y tế, của các khu công nghiệp, các công ty lớn, bộ phận phụ trách y tế sở tại. Nhưng đó lại là cái việc mà cách sống của BS không nhận phong bì không cho phép.

Mà không tiếp thị như thế thì phòng khám khó mà đông bệnh vì dân ta chê nơi nhỏ lẻ, chê nơi vắng khách, chê tư nhân, khoái đi khám bệnh viện công.

Vậy cho dù có là BS giỏi, có đạo đức, đã từng làm ở bệnh viện lớn, nhưng khi tự mở phòng khám tư, người BS ấy cũng khó lòng có thu nhập tốt do trình độ dân trí của ta như đã nêu trên. Kết thúc không có hậu cho một bác sĩ không nhận phong bì là như thế.

OBM
      
KHCN
KHCN Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 784

Danh vọng : 1592

Uy tín : 23

Nhưng cũng phải thông cảm cho nghề y nhiều áp lực...

Bác sĩ - Những kẻ tội đồ đáng thương

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì Bac_si10
Yume - Ngành y tế vốn là ngành liên quan tới tính mạng con người và cũng bởi vì thế nên luôn được dư luận chú ý. Trong những năm gần đây, nhiều bài báo đã lên tiếng về sự xuống cấp của y đức lẫn trình độ bác sĩ với nhiều vụ việc tai tiếng trên khắp cả nước.

Bác sĩ bỗng trở thành những kẻ tội đồ, bị lên án ở nhiều cấp độ. Một số báo đài ý tứ hơn thì ám chỉ "Một số bác sĩ", số khác thì thẳng thừng "số đông y bác sĩ" còn công luận thì được dịp vơ vào "tất cả các bác sĩ".

Nói về cái nghề bác sĩ là một câu chuyện dài và nhiều đau buồn. Nếu tôi không nhầm thì bố mẹ nào khi cho con đi học bác sĩ cũng mong con được nhận sự tôn trọng từ xã hội và tất nhiên đi kèm đó là tiền bạc, nhưng cứ phải là người trong nghề mới biết họ tránh học nghề này thế nào. Là một gia đình truyền thống về y nhưng ngôi trường tôi chọn lại là một trường kinh tế. Một lẽ đơn giản là tôi thực sự "sợ" khi chứng kiến những gì diễn ra trong ngành y, nhưng không phải những tiêu cực của nó mà là sự khốn khó trăm bề của y bác sĩ.

1. Lương có đủ sống?

Tôi thấy bệnh nhân kêu ca trăm bề, lúc nào cũng mong được chăm sóc ổn thỏa. Khắp các mặt báo thì toàn những tít như "Bệnh nhận sợ bị ăn mắng tại bệnh viện" hay "Bác sĩ nhận hối lộ" nhưng chưa có một bác sĩ nào nói ra sự thật về cái nghề y tại Việt Nam này cả. Nếu so sánh với những nghề nghiệp khác thì bác sĩ là một công việc cực kì nặng nhọc về đầu óc. Chỉ cần một sơ sót nhỏ thôi có thể cướp đi tính mạng của con người rồi nên chẳng ai làm nghề mà không có sự tập trung tuyệt đối cao cả, đó là chưa kể việc trực nhiều đêm trong tháng rất hại tới sức khỏe. Nếu không có bác sĩ thì chắc cả xã hội này cũng liệt cả rồi. Công việc quan trọng là vậy mà lương cho bác sĩ, y tá thì ba cọc ba đồng. Cha tôi làm trong nghề y tới nay đã hơn 30 năm, với tay nghề cao, chuyên khoa 2 (ngang tiến sĩ y khoa), làm tại bệnh viện cấp trung ương, vậy nhưng lương của ông vẫn chỉ là hơn 4 triệu bạc. Với mức lương đó thì đừng nói tới mua sắm bất cứ thứ gì, nó chẳng đủ để gia đình tôi sống với ba miệng ăn và đặc biệt là thằng con đang tuổi lớn. Vì vậy, khi viện phí tăng, bệnh nhân xin đừng kêu ca bởi hàng chục năm qua các vị được tận hưởng y tế quá rẻ mạt. Mạng sống của các vị đặt hết ở tay các y bác sĩ nhưng các y bác sĩ cũng là con người và cần phải ăn để sống vậy. Thật đơn giản. Nhưng liệu mọi người có biết điều này không?

2. Nghiệp học cả đời

Tôi ít thấy nghề nghiệp nào đòi hỏi tay nghề và việc học tập cả đời như nghề y. Với thời gian 6 năm học tại đại học để lấy bằng cử nhân, thêm 2 năm học thạc sĩ, 5 năm thực tế, 2 năm học tiến sĩ thì để lên tới học vị tiến sĩ y học, ít nhất phải mất 15 năm. Ngoài ra, bác sĩ phải chuyên tu tay nghề liên tục bằng việc vào các bệnh viện lớn học hàng năm, tiến hành các công trình nghiên cứu, sử dụng công nghệ máy móc mới, cập nhật các loại kĩ thuật tiên tiến. Cái nghiệp bác sĩ là vậy. Một khi bắt đầu là sẽ không bao giờ có kết thúc, cứ học, học mãi học mãi vậy thôi. Tất cả là vì mạng sống và sự thoải mái cho bệnh nhân. Nhưng tôi không nghĩ nhiều người biết chuyện này.

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì Bac-si10
3. Áp lực khủng khiếp

Nếu so sánh với nghề y thì những nghề được cho là nhiều áp lực như kế toán kiểm toán chỉ có nước xách dép chạy dài. Trong bệnh viện, bác sĩ phải tuân thủ những quy trình cực kì chặt chẽ, tuyệt đối không được sai sót. Ngoài ra, họ phải dành hết tâm sức cho những ca mổ kể cả là đơn giản nhất bởi mỗi đường dao, nhát kéo của họ ảnh hưởng tới sức khỏe người bệnh. Cha tôi kể lại những ca mổ kéo dài đúng 1 ngày trời của ông từ 8h sáng ngày hôm trước tới đúng 8h sáng ngày hôm sau. Những ca đó thì không quá nhiều, nhưng những ca kéo dài 3 - 4 tiếng hay 6 tiếng là chuyện bình thường. Với tần suất mổ xẻ cũng như hoạt động trí óc căng thẳng như vậy, tôi hay nói đùa với cha rằng ông thực là "Người đàn ông thép". Có điều tôi vẫn không nghĩ nhiều người biết chuyện này.

4. Thiếu thốn gia đình

Nói ra mọi người có thể không tin. Nhà tôi cách bệnh viện nơi cha tôi làm việc đúng 800m. Một quãng đường quá gần, ấy vậy mà tôi luôn thấy thiếu vắng hình bóng của ông đơn giản bởi mỗi lần về nhà ông lại phải ngủ để bù lại sức khỏe sau những ca trực hay làm việc vất vả. Trong nhà, ông cũng không làm việc nặng được bởi lẽ đôi tay của ông là nguồn nuôi sống toàn bộ gia đình của tôi. Những dịp lễ tết, tôi không còn lạ gì cái cảnh bố đi trực ngày 30 hay mùng 1 Tết cả. Nhà thường xuyên chỉ có hai mẹ con đón Tết cùng nhau, còn bố thì tranh thủ 15-20 phút tạt về cùng gia đình. Lễ tết thì là vậy, nhưng ngày thường cũng khó được yên. Những buổi đêm khi mọi người đang say ngủ thì cha tôi thường bị những cú điện thoại bất ngờ đánh thức, báo một vài ca mổ nguy kịch. Thế là ông lại tất bật dậy mặc quần áo tới bệnh viện để rồi ngày hôm sau quay về nhà trong trạng thái mệt mỏi. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những cú điện thoại đêm bất ngờ như thế. Nhưng tôi vẫn không nghĩ nhiều người biết điều đó.

5. Hiểm họa rình dập

Có người nói "Bác sĩ ở trong bệnh viện thì sợ gì?" Sợ nhiều chứ, sợ bệnh tật, sợ bị đâm chém, sợ kiện tụng, sợ... luôn luôn sợ. Bệnh viện là nơi bệnh tật đầy rẫy và y bác sĩ là những người dễ dàng bị tác động nhiều nhất bởi họ là người làm việc trực tiếp với bệnh nhân. Chỉ cần một sơ suất nhỏ nhất thôi tính mạng của họ cũng có thể bị ảnh hưởng do tiếp xúc với các loại vi khuẩn gây bệnh. Nhưng đó là chuyện nhỏ. Chuyện to hơn là việc họ có thể bị chém chết nếu như không cấp cứu cho những tên "đồ tể" hay "đầu trâu mặt ngựa" ngay tức khắc.

Bố tôi kể lại câu chuyện như phim trinh thám mà tôi cũng không tin vào tai mình. Đó là khi ông suýt bị một lũ côn đồ chém vì đang bận cấp cứu bệnh nhân khác. Những vụ đâm chém xảy ra liên miên và người chữa trị thì vẫn là bác sĩ. Chuyện có vẻ to rồi, nhưng còn chuyện khác to hơn đó là sợ kiện tụng. Dường như những người đi khám bệnh hay công chúng không hiểu nghề y hoạt động như thế nào thì phải. Chuyện chẩn đoán nhầm trong nghề y là... bình thường bởi nó phụ thuộc nhiều vào trình độ bác sĩ cũng như kinh nghiệm công tác. Có những người làm 30 - 40 năm trong nghề mà vẫn chẩn đoán sai bởi bệnh tật ở người thì vô cùng và biến chứng thì khôn lường. Bác sĩ không phải những cái máy để có thể chẩn đoán 100% đúng mọi bệnh tật. Tất nhiên, khi họ chẩn đoán sai và ảnh hưởng tới bệnh nhân thì họ dễ dàng là đối tượng bị kiện tụng nhất và có khi bị người nhà bệnh nhân hành cho sống không được mà chết cũng không xong. Có lẽ thế giới nên suy nghĩ đưa ra một loại máy chẩn đoán thành công 100% các loại bệnh để đỡ tội các y bác sĩ. Tôi nghĩ vậy. Ấy là trong trường hợp nếu có cái máy đó thật. Liệu mọi người có biết tới câu chuyện này chưa?

Lời kết

Nghề nào cũng vậy, có người này người kia. Ngân hàng thì có tham ô tham nhũng tới hàng ngàn tỉ. Doanh nghiệp thì có trốn thuế, lừa đảo. Kế toán kiểm toán thì có cố tình làm sai sổ sách. Tất cả những sự vụ đó đều khiến nhiều người lâm vào cảnh khốn cùng. Bác sĩ cũng vậy thôi, có người này, người kia nhưng không thể phủ nhận nghề nghiệp của họ cực kì khó khăn, chưa kể sự đầu tư của nhà nước, của dân chúng cho bệnh viện là chưa nhiều, nếu không nói là thiếu thốn. Bởi vì thế, xin đừng trách các y bác sĩ khi họ vẫn còn trăm mối bận tâm, hàng ngàn loại áp lực và rất rất nhiều hậu quả nếu như họ sơ suất dù chỉ một lỗi nhỏ nhất. Bác sĩ có lẽ sẽ luôn là những kẻ tội đồ của xã hội, nhưng bản thân họ thật đáng thương, đáng thương vì đã chọn nghề y và nghĩ rằng mình có thể cống hiến sức lực cho xã hội. Điều đáng buồn là xã hội dường như không hiểu những nỗi khổ của họ và điều duy nhất xã hội có thể làm đó là "Chỉ trích". Một xã hội đáng tội nghiệp.
      
LQ2
LQ2 Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 547

Danh vọng : 1176

Uy tín : 51

Vậy ai có thể giàu như bác sĩ nếu chịu hợp tác với tác giả bức thư ngỏ dưới đây...

Lợi nhuận gần 90.000.000 VNĐ/tháng từ việc hợp tác phân phối dầu cá trẻ em (Omega 3 kids)

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì 2bac_s11
Chào Bác Sĩ.

Chúc Bác Sĩ có những giây phút online thật thú vị và nhiều năng lượng. Đầu tiên Chúng tôi muốn gửi đến Bác Sĩ lời chúc mừng vì Bác Sĩ đang đến rất gần và chuẩn bị chạm vào một cơ hội hợp tác, kinh doanh giúp doanh thu của Bác Sĩ tăng lên rất nhiều lần mà Bác Sĩ không phải làm thêm bất kỳ việc gì khác ngoài việc khám và chữa bệnh như Bác Sĩ đã và đang làm hằng ngày.

Bác sĩ có tin vào điều Chúng tôi nói hay không? Để minh chứng cho điều Chúng tôi nói Chúng tôi mời Bác sĩ hãy đọc thật kỹ tất cả những câu từ trong bài viết này.

Chúng tôi hiện tại đang là một nhà phân phối độc quyền sản phẩm Omega 3 Kids hay còn gọi là dầu cá dành cho trẻ em dạng si rô duy nhất tại Việt Nam mà không có một loại sản phẩm nào có thể giống và so sánh được. Sản phẩm này được Bộ y tế chứng nhận và cấp phép lưu hành tại Việt Nam, song song bên cạnh đó sản phẩm còn nhận được giấy chứng nhận về độ tinh khiết 99% không chứa các nguyên tố kim loại nặng nên rất tốt cho trẻ em sử dụng. Chúng tôi không bàn về công dụng cũng như nói nhiều về Omega 3 vì Chúng tôi hiểu rằng bác sĩ là người hiểu sâu sắc và biết rõ về sản phẩm này hơn Chúng tôi rất nhiều lần nên xin phép cho Chúng tôi không trình bày vấn đề này.

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì Daucat10
Trong phạm vi bài viết (thư ngỏ) này Chúng tôi sẽ dành phần lớn phân tích về lợi nhuận và cách thức hợp tác nếu bác sĩ đồng ý cùng phân phối sản phẩm này với Chúng tôi.

Chúng tôi mời bác sĩ xem ví dụ về một phòng khám nhi nếu chủ phòng khám hợp tác phân phối với Chúng tôi thì họ sẽ được gì?

Phòng khám nhi N.T.T chuyên khám và chữa bệnh cho em bé và thiếu nhi. Mỗi ngày phòng khám tiếp nhận và khám chữa bệnh trung bình cho 60 bệnh nhân. Trong đó có ⅓ tức là 20 bệnh nhân nhận được lời khuyên và mua sản phẩm Omega 3 kids (dầu cá trẻ em) từ phòng khám. Giá của mỗi hộp dầu cá trẻ em là 300.000 VNĐ. Như vậy tổng doanh thu của 20 hộp = 20 x 300.000 VNĐ = 6.000.000 VNĐ/ngày. Một tháng phòng khám làm việc 30 ngày như vậy tổng doanh thu cả một tháng về dầu cá là 6.000.000 VNĐ x 30 ngày = 180.000.000 VNĐ. Đây là số tiền gốc của sản phẩm. Với số tiền này chủ phòng khám sẽ nhận chiết khấu từ Chúng tôi là 15%. Như vậy 15% x 180.000.000 VNĐ = 27.000.000 VNĐ Và đây chính số tiền mà chủ phòng khám nhận được từ công việc phân phối sản phẩm dầu cá trẻ em cùng với Chúng tôi.

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì Money-10
Woo...! Số tiền cũng không quá nhỏ đúng không bác sĩ? nhưng trên thực tế so ra nhiều phòng khám, nhiều vị bác sĩ khám và chữa bệnh liên tục cả một tháng thì lợi nhuận vẫn chưa đạt được ½ số tiền này sau khi trừ các khoản chi phí. 27.000.000 VNĐ/tháng đây là con số trung bình chỉ tính mỗi ngày phòng khám chỉ tiêu thụ có 20 hộp dầu cá trẻ em, nhưng trên thực tế nhiều phòng khám và có thể là phòng khám của bác sĩ đây, mỗi ngày tiếp nhận hằng trăm bệnh nhân, như vậy con số 27.000.000 VNĐ sẽ tăng và tỉ lệ thuận với số lượng bệnh nhân của phòng khám.

Đây là một nguồn thu nhập thêm cũng khá lơn, nhưng Chúng tôi biết với trường hợp của bác sĩ đây chỉ là một số tiền còn quá nhỏ so với doanh thu mà bác sĩ có được từ công việc hằng ngày của mình. Chính vì thế Chúng tôi sẽ dành cho bác sĩ (và chỉ riêng bác sĩ thôi vì bác sĩ là người đã đọc hết thông tin thư ngỏ này) một ưu đãi đặc biệt tuyệt vời hơn con số 27 triệu nhiều lần. Và Chúng tôi chỉ dành cho những người thiện chí như bác sĩ mà thôi. Nếu bác sĩ đọc xong bài viết này, thấy được những lời Chúng tôi phân tích là hợp lý và gọi điện thoại ngay cho Chúng tôi theo số máy 0938.91.97.39 để hẹn Chúng tôi gặp trực tiếp trao đổi kỹ hơn và ký hợp đồng hợp tác thì Chúng tôi sẽ xin ý kiến lên công ty để dành cho bác sĩ một ưu đãi đặc biệt nữa đó là cứ mỗi 3 hộp dầu cá trẻ em mà bác sĩ đặt hàng Chúng tôi sẽ tặng cho bác sĩ một hộp cùng loại. Và bây giờ Chúng tôi mời bác sĩ xem lại doanh thu từ ưu đãi mà Chúng tôi dành cho bác sĩ là bao nhiêu nhé. Mỗi tháng phòng khám N.T.T tiêu thụ 60 hộp dầu cá trẻ em (ví dụ trên) thì được tặng thêm 20 hộp cùng loại. Như vậy 20 hộp x 300.000 VNĐ = 60.000.000 VNĐ.

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì Logodo10
Wooo...!! Bây giờ thì bác sĩ đã thấy lợi nhuận khổng lồ rồi chứ. Tổng doanh thu mà phòng khám N.T.T nhận được mỗi tháng là 27.000.000 VNĐ + 60.000.000 VNĐ = 87.000.000 VNĐ (Tám mươi bảy triệu đồng). Và nếu như đây là phòng khám của Bác sĩ thì số tiền này chính la số tiền của bác sĩ. Bác sĩ hãy nghĩ xem, nếu phòng khám của bác sĩ khám liên tục trong 30 ngày/tháng thì liệu doanh thu đạt được có bằng con số 87 triệu này không? Có thể có và hơn con số này nhưng phần nhiều phòng khám thì con số 87 triệu/tháng là điều họ mơ ước. Và riêng phòng khám của bác sĩ thì sao? Nếu Chúng tôi mời bác sĩ cùng hợp tác, cùng phân phối sản phẩm dầu cá trẻ em và nhận 87 triệu/tháng từ việc này thì bác sĩ có thiện chí hợp tác với Chúng tôi không?

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì Phongk10
Đến đây có lẻ bác sĩ rất nghi ngờ vì sao Chúng tôi lại tốt với bác sĩ quá vậy? tại sao Chúng tôi không mời một người khác mà lại là bác sĩ? ... và còn nhiều câu hỏi khác nữa?.

Chính xác không sai. Chúng tôi mời bác sĩ hợp tác với Chúng tôi là bởi vì bác sĩ là BÁC SĨ và có phòng khám nhi riêng. Có một câu hỏi tế nhị Chúng tôi muốn hỏi bác sĩ là: “Chúng tôi không biết vì sao Chúng tôi bảo người khác cởi áo ra, đưa tay đây,...thì họ không bao giờ làm. Nhưng ngược lại hễ bác sĩ bảo với họ cởi áo ra, đưa tay đây,... thì họ ngay lập tức nghe theo mà không một tí suy nghỉ.” Và Chúng tôi nhận thấy một lí do đơn giản là bởi vì bác sĩ là BÁC SĨ nên bác sĩ nói họ nghe còn Chúng tôi thì không. Đó cũng chính là lí do mà Chúng tôi tìm đến bác sĩ và với thiện chí muốn hợp tác để chia sẻ một phần lợi nhuận từ việc phân phối sản phẩm dầu cá trẻ em ngay tại phòng khám của bác sĩ.

Nếu bác sĩ là người kiên nhẫn đọc bài viết (thư ngỏ) này đến đây thì Chúng tôi tin chắc bác sĩ là người sẽ thành công và sẽ nhận được 87.000.000 VNĐ/tháng hoặc nhiều hơn nữa từ công việc hợp tác phân phối dầu cá trẻ em với Chúng tôi. Bác sĩ vừa khám chữa bệnh và vừa giúp rất nhiều bệnh nhân của mình chăm sóc sức khỏe, hỗ trợ điều trị, tăng cường dinh dưỡng,... thông qua sản phẩm dầu cá trẻ em mà phòng khám của bác sĩ tư vấn và phân phối. (Một điều mà bác sĩ hãy yên tâm là chất lượng sản phẩm của Chúng tôi nhập khẩu 100% từ nước ngoài, được Bộ y tế Việt Nam cấp phép chứng nhận lưu hành, và nhiều bằng phát minh, sáng chế, chứng nhận sản phẩm khác. Đặc biệt sản phẩm của Chúng tôi hiện tại đang duy nhất và độc quyền (dầu cá dạng si rô) trên thị trường không có một sản phẩm nào tương tự.). Chúng tôi sẽ trao đầy đủ tất cả chứng nhận và các giấy tờ khác liên quan đến sản phẩm nếu bác sĩ hợp tác với Chúng tôi.

Việc cuối cùng cần phải làm để bác sĩ có được 87.000.000 VNĐ/tháng hoặc hơn thế nữa. Đó chính là gọi điện ngay cho Chúng tôi theo số máy 0938.91.97.39 (Mr. Tình) để sắp xếp cho Chúng tôi một cuộc hẹn gặp trực tiếp để chốt lại những thỏa thuận, quyền lợi cũng như cách thức làm việc trước khi Chúng ta cùng ký hợp đồng hợp tác.

Cuộc đời buồn của bác sĩ không nhận phong bì Goidie10
Thay mặt công ty Chúng tôi gửi đến bác sĩ cùng gia đình lời chúc sức khỏe, an khang thịnh vượng, thành công và hạnh phúc. Rất mong nhận được phúc đáp và thiện chí hợp tác của bác sĩ thông qua số điện thoại: 0938 91 97 39 hoặc email: DoiTacChienLuoc24h@gmail.com. Website: www.DoiTacChienLuoc.tkwww.DauCaTreEm.tk .

Thông tin thêm: Trong những tháng cuối năm 2012 Chúng tôi đang nhận rất nhiều phần quà, và những ưu đãi đặc biệt từ nhà sản xuất sản phẩm dầu cá trẻ em cũng như doanh số. Chính vì thế Chúng tôi dành nhiều ưu đãi đặc biệt nếu bác sĩ tham gia phân phối cùng Chúng tôi trong giai đoạn này. Và Chúng tôi cũng cam kết với bác sĩ chúng tôi sẽ gửi phong bì trị giá 10.000.000 VNĐ/tháng cho bác sĩ nếu bác sĩ có thể giới thiệu cho Chúng tôi những người thân, người bạn, đồng nghiệp của bác sĩ tham gia phân phối sản phẩm này với Chúng tôi. Khi Chúng tôi thỏa thuận và ký thành công hợp đồng Chúng tôi sẽ gửi ngay phong bì cho bác sĩ.

Vì thế hệ trẻ Việt Nam hãy giúp đỡ cho họ có trí tuệ, sức khỏe và thông minh bằng cách hợp tác phân phối với Chúng tôi dòng sản phẩm dầu cá trẻ em dạng si rô (Omega 3 Kids).

Chúng tôi gửi cảm ơn chân thành đến bác sĩ đã quan tâm và xem hết thư ngỏ này. Mong gặp bác sĩ trong thời gian sớm nhất.

Chào thân ái và hợp tác.
Trưởng phòng kinh doanh

(đã ký)

Triệu Hoàng Tình
      
      

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Quyền hạn của bạn

Bạn không có quyền trả lời bài viết
free counters



  • Đoàn Ngọc Khánh

    mobile phone 098 376 5575


    Đỗ Quang Thảo

    mobile phone 090 301 9666


    Nguyễn Văn Của

    mobile phone 090 372 1401


    IP address signature
    Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Báo cáo lạm dụng | Thảo luận mới nhất