Change background image
LOVE quotion

Bắt đầu từ 4.53' thứ Hai ngày 17/10/2011


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Prosperity
Prosperity Tích cực

Cấp bậc: Tích cực

Giới tính : Nam

Bài viết : 435

Danh vọng : 765

Uy tín : 0

Họ đều thuộc phái yếu, nhưng chưa bao giờ tỏ ra thua kém phái mạnh. Với sắc đẹp hoa nhường nguyệt thẹn cùng sự mưu lược tài trí, họ có lợi thế hơn nhiều so với các đấng mày râu cùng hoạt động trong lĩnh vực tình báo. Kết quả, những tin tức mà họ thu thập được thường xuyên có giá trị rất cao. Họ chính là những điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX.

Mata Hari - sự bất tử của một cái chết
Vera Atkins - Điệp viên có giá trị bằng cả chục sư đoàn quân thiện chiến
Olga Chekhova - sắc đẹp lay động con tim trùm phát xít
Christine Granville - nữ điệp viên được Churchill yêu thích nhất
Manci Gertler - phiên bản Mata Hari của nước Anh
Xuyên Đảo Phương Tử - nữ gián điệp có kết cục bi thảm nhất
Josephine Baker - điệp viên sơn ca
Nancy Wake - điệp viên đứng đầu danh sách đen của Gestapo
      
Prosperity
Prosperity Tích cực

Cấp bậc: Tích cực

Giới tính : Nam

Bài viết : 435

Danh vọng : 765

Uy tín : 0

Kỳ 1: Mata Hari - sự bất tử của một cái chết

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Mata_h10
5 giờ 30 phút sáng 15/10/1917, một chiếc xe bịt bùng đỗ xịch tại trường bắn Vincennes (Pari, Pháp). Bước xuống cuối cùng là một phụ nữ sắc đẹp mê hồn. Đó là  Mata Hari, người bị tòa án Pháp kết tội tử hình vì làm gián điệp và liên hệ bí mật với quân thù. Hôm nay chính là ngày cô ra pháp trường. Vẫn bình tĩnh dường khi không biết đến thần Chết chuẩn bị vung lưỡi hái nhằm vào mình, Hari giơ bàn tay xinh xắn gửi tới những người có mặt tại trường bắn Vincennes một nụ hôn gió, thậm chí còn yêu cầu không phải bịt mắt để có thể nhìn thẳng cái chết.  

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 13742010

Quang cảnh pháp trường Vincennes, nơi xử bắn Mata Hari.
Sau khẩu lệnh của viên chỉ huy, tiếng súng vang lên. Một viên đạn xuyên qua tim Hari. Cô gục xuống. Viên hạ sĩ quan bước tới gần, dí khẩu súng lục vào đầu Hari làm nốt bổn phận cuối cùng. Hari đã thực sự ra đi, nhưng đó chỉ là phần xác. Cái chết đầy tranh cãi đã khiến Hari trở nên bất tử. Đến nay, hàng chục tác phẩm từ sách đến kịch, rồi phim ảnh và cả âm nhạc, hội họa lấy Mata Hari và cuộc đời sóng gió của cô làm cảm hứng sáng tác đã xuất hiện trên thị trường. Trong đó, nổi bật hơn cả là cuốn "Hơi thở của Chúa" của Bernard Werber, "Vũ nữ đỏ" của Richard Skinner, phim "Sòng bạc Hoàng gia" do hãng Columbia sản xuất…

Trở lại 41 năm trước, ngày 7/8/1876, một gia đình thương nhân vùng Leeuwarden (Friesland, Hà Lan) vui mừng đón chào sự ra đời của một bé gái. Họ đặt tên cho con là Margaretha Zelle. Cô bé lớn lên trong niềm hạnh phúc vô bờ bến của gia đình. Nhưng tất cả sớm trở thành dĩ vãng sau việc cha mẹ cô ly hôn. Zelle cũng sẽ trở thành một giáo viên mầm non nếu như không gặp phải ông hiệu trưởng dê già. Cuộc hôn nhân đầu tiên đến bất ngờ với Zelle khi cô vừa tròn 18. Zelle lênh đênh cùng chàng sĩ quan hải quân Hà Lan, Rudolf John MacLeod, tới Inđônêxia. Họ cũng kịp có với nhau hai mặt con, trước khi Zelle không thể chịu đựng thêm nữa thói vũ phu, tính lăng nhăng và sự bệ rạc rượu chè của chồng. Sau khi li thân, Zelle đi theo tiếng gọi tình yêu với một sĩ quan Hà Lan khác có tên là Van Rheedes, chuyên tâm học vũ đạo.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 500_th10

Mata Hari trong một điệu múa thoát y.
Năm 1903, Zelle trở về Hà Lan, chính thức chia tay với MacLeod. Hai năm sau, Zelle đã lột xác hoàn toàn trên sân khấu thoát y nơi thủ đô hoa lệ của nước Pháp với nghệ danh Mata Hari (con mắt bình minh), trong các vũ điệu của Inđônêxia và Malaixia. Sắc đẹp và sự nổi danh của Hari đã khiến những con thiêu thân khác giới, trong đó có không ít bậc tai to mặt lớn lao đến cung phụng. Và thế là Hari nằm trong tầm ngắm của các cơ quan tình báo của cả Pháp lẫn Đức. Đã có lúc, Hari muốn làm nghệ thuật thực sự. Bằng chứng là sau mấy năm ở Pháp, Hari sang Đức với hy vọng nhận được sự giúp đỡ của một tình nhân cũ để có thể được biểu diễn khiêu vũ. Sự việc không thành, Hari lại phải phơi mình ra trước ánh mắt hau háu của cánh đàn ông. Những cuộc tình trăng gió đến rồi đi.

Chiến tranh Thế giới lần thứ nhất nổ ra, Hari tham gia cơ quan mật vụ Đức trong khi vẫn tung hoành khắp các sàn diễn Luân Đôn, Pari, Brúcxen. Tình báo Italia "đánh tiếng", chính quyền Pháp theo sát nhưng vẫn không có đủ bằng chứng để buộc tội người vũ nữ nổi tiếng khắp châu Âu này. Tình báo Pháp giao cho Hari một vài nhiệm vụ ở Brúcxen. Trong khi thu thập tin tức cho đồng minh, Hari vẫn thực hiện chỉ thị từ tình báo Đức và nhận tiền của cả 2 bên. Đến khi người Đức ngao ngán Hari, nhất là những khoản phí công tác khổng lồ mà nàng đòi hỏi, họ buộc nàng phải trở lại Pháp. Tại Pari, một cái bẫy đã giăng sẵn. Hari bị bắt, bị kết án tử hình. Nhưng dân chúng Pari khi đó lại truyền tụng với nhau rằng Hari vô tội. Nàng chỉ là vật hy sinh để trấn an dư luận. Vì năm 1917, người Pháp đã quá mệt mỏi. Ngoài chiến trường bất kỳ chuyện không đâu nào cũng khiến binh lính nổi loạn. Ở hậu phương, nạn đói và tang tóc khiến mọi người như phát điên. Màn kịch về những kẻ phản bội, những kẻ khiến chiến thắng đến chậm đã được dựng lên. Với sự nổi tiếng của mình, Hari vô tình trở thành tên tội phạm lý tưởng.

Nguồn: Minh Thànhl / Baotintuc
      
Prosperity
Prosperity Tích cực

Cấp bậc: Tích cực

Giới tính : Nam

Bài viết : 435

Danh vọng : 765

Uy tín : 0

Kỳ 2: Vera Atkins - Điệp viên có giá trị bằng cả chục sư đoàn quân thiện chiến

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 13312910
Sinh ngày 16/6/1908, tại thủ đô Bucarét của Rumani, trong một gia đình Do Thái, đáng ra Vera Mary Rosenberg đã được hưởng một cuộc sống giầu sang phú quý nếu như cha bà, một ông chủ ngân hàng không rơi vào cảnh phá sản, sau đó qua đời vào năm 1932. Và rồi, những khoảnh khắc yên bình cũng không còn nữa khi làn sóng bài Do Thái lan khắp châu Âu. Năm 1933, Vera buộc phải cùng mẹ di cư sang Anh. Năm 1934, Vera sang Pháp học chuyên ngành văn-sử tại Đại học Sorbonne (Pari), sau đó tiếp tục lấy bằng cử nhân tại Đại học Lausanne (Thụy Sĩ).  

Năm 1939, phát xít Đức xâm chiếm Ba Lan. Chiến tranh Thế giới thứ II bùng nổ, sau đó lan rộng đến một loạt các quốc gia khác. Nhằm thu thập thông tin tình báo và tổ chức xây dựng lực lượng kháng chiến, người đứng đầu chính phủ Anh, W. Churchill, quyết định thành lập một đơn vị tình báo đặc biệt lấy tên là Cục Hành động đặc biệt (Special Operations Executive - SOE) chuyên làm nhiệm vụ tuyển mộ, đào tạo điệp viên và đưa họ thâm nhập vào các quốc gia bị tạm chiếm. Năm 1940, khi gót giày của những tên lính Đức Quốc xã bắt đầu chà đạp lên mảnh đất của những chú gà trống Gôloa, Vera trở về Anh. Dù có trong tay hai tấm bằng đại học, nhưng do là dân nhập cư gốc Do Thái, nên Vera vẫn không kiếm nổi một việc làm ổn định. Vì kế mưu sinh, Vera quyết định bỏ họ Rosenberg của cha để mang họ Atkins của mẹ.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 13749310

Vera Atkins trên trang bìa cuốn "Cuộc đời bí mật của nữ điệp viên".
Tháng 2/1941, Vera gia nhập SOE, được Đại tá Maurice Buckmaster, trưởng phòng Pháp tín nhiệm đưa lên làm trợ lý riêng, đảm trách việc phỏng vấn tuyển mộ, tổ chức huấn luyện và lên kế hoạch tung điệp viên tới hoạt động trên các lãnh thổ bị phát xít Đức chiếm đóng, đặc biệt là ở Pháp. Với vốn hiểu biết sâu rộng về tập quán sinh sống của người dân Pháp tích lũy trong những năm sinh sống và học tập tại Pháp, Vera đã chỉ bảo cho các điệp viên của mình từ cách ăn mặc, kiểu nói lóng, thói quen ăn uống, đi đứng, sử dụng tàu điện … sao cho giống hệt một người Pháp để qua mặt đám mật vụ Gestapo. Vera cũng chính là người xây dựng những câu chuyện ngụy trang nhằm giúp các điệp viên SOE tồn tại một cách hợp pháp nơi đất khách.

Trong khoảng thời gian diễn ra Chiến tranh Thế giới lần thứ II, qua tay Vera, 470 điệp viên SOE, trong đó có 39 người là nữ, đã được đánh vào các mục tiêu tình báo ở Pháp và họ đã không phụ công người chỉ huy trực tiếp của mình. Các điệp viên SOE đã hoạt động hiệu quả đến nỗi tướng Dwight Eisenhower, chỉ huy quân Đồng minh vào năm 1944 phải thừa nhận trong hồi ký của mình rằng: "SOE có sức mạnh chiến đấu tương đương 20 sư đoàn quân thiện chiến của Đồng minh. Những điệp viên SOE và kháng chiến quân Pháp đã giúp rút ngắn chiến tranh nhiều tháng". Bản thân Vera cũng được đánh giá là một trong những điệp viên hàng đầu của tình báo Anh trong thế kỷ XX.

Giống như nhiều điệp viên tài ba khác trên thế giới, Vera cũng có một cuộc "hạ cánh" không suôn sẻ. Sau khi Chiến tranh Thế giới lần thứ II kết thúc, SOE bị giải thể. Vera Atkins được giữ lại làm việc tại Cục tình báo đối ngoại Anh (MI-6). Năm 1949, Vera đã giúp cho MI-6 bóc gỡ một đường dây tổ chức cho những tên tội phạm chiến tranh đào thoát sang các quốc gia Nam Mỹ. Nhờ đó, bà được vinh dự trao tặng huân chương Thánh George cao quý của Anh. Nhưng, chính sự nổi tiếng đã khiến Vera bị không ít kẻ ganh ghét. Năm 1952, Cục tình báo đối nội Anh (MI-5) tiến hành điều tra Vera để làm sáng tỏ nghi ngờ việc bà làm gián điệp cho tình báo Rumani và tiếp đó là tình báo Liên Xô. Cảm thấy ngán ngẩm, năm 1953, Vera quyết định rời MI-6 để trở về sống một cuộc sống bình thường ở Sussex thuộc miền nam nước Anh và qua đời tại đó vào ngày 24/6/2000, thọ 92 tuổi.

Mặc dù không còn nữa, nhưng Vera vẫn khiến người ta nhớ mãi, không chỉ vì những chiến công mà bà lập được trong thời gian phục vụ trong ngành tình báo, mà còn là tấm lòng tri ân đối với chính những điệp viên bà đào tạo. Sau khi Chiến tranh Thế giới lần thứ II kết thúc, được sự chấp thuận của Thủ tướng W. Churchill, cùng với hai cận vệ, Vera đã đến hầu hết các trại giam, trại tập trung của Đức Quốc xã ở Pháp, Đức, Bỉ và một số quốc gia châu Âu khác để truy tìm tông tích 118 điệp viên bị mất tích của mình. Bà cũng trực tiếp thẩm vấn nhiều tên tội phạm chiến tranh chỉ huy các trại giam, trại tập trung để làm rõ về từng trường hợp mất tích của các đồng đội. Với bà, việc lãng quên đồng đội là không thể tha thứ và cách duy nhất để đền đáp công lao của họ là phải làm rõ từng trường hợp mất tích.

Nguồn: Minh Thành/ Baotintuc

Đọc thêm Những câu chuyện về nữ điệp viên Vera Atkins
      
Prosperity
Prosperity Tích cực

Cấp bậc: Tích cực

Giới tính : Nam

Bài viết : 435

Danh vọng : 765

Uy tín : 0

Kỳ 3: Olga Chekhova - sắc đẹp lay động con tim trùm phát xít

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Olga10
Nước Đức cuối những năm 1920, đầu những năm 1930, bên cạnh tên tuổi của những chính trị gia phát xít đang ra sức xây dựng Đệ tam đế chế như Adolf Hitler, Hermann Goering và Joseph Goebbels, cái tên Olga Chekhova cũng nổi danh không kém. Cô đào xinh đẹp này liên tục xuất hiện trên màn ảnh sân khấu qua hàng chục vai diễn chính trong những bộ phim ăn khách. Ở đó, cô đã làm say đắm khán giả không chỉ bằng tài năng diễn xuất, mà còn bằng cả sắc đẹp trời phú cũng như sự nhạy cảm tạo hóa ban tặng cho phụ nữ. Ngoài đời, Olga càng bội phần lôi cuốn. Không ít đàn ông đã phải thừa nhận rằng khó có thể cưỡng lại sức hút của Olga ngay trong lần tiếp xúc đầu tiên. Và không có gì đáng ngạc nhiên khi vị Quốc trưởng của Đệ tam đế chế, Adolf Hitler, trở thành người hâm mộ trung thành nhất của nữ minh tinh sắc nước hương trời.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 500_thumb

Olga Chekhova nói chuyện cùng trùm phát xít Adolf Hitler
Hitler luôn coi Olga là một nghệ sĩ vĩ đại. Thậm chí, y còn phong cho cô danh hiệu “Nghệ sĩ quốc gia của Đệ tam đế chế”. Nhiều lần, Hitler mời Olga tới dự những buổi lễ long trọng của chính phủ và người ta không khó để có thể nhận ra sự săn đón đặc biệt mà đức Quốc trưởng dành cho vị khách xinh đẹp này. Không phải Goering, Goebbels hay Heinrich Himmler, mà chính Olga mới là người ngồi cạnh Hitler trong những buổi lễ như thế. Mối quan hệ giữa Olga và Hitler thân thiết tới mức tên trùm phát xít đặc cách cho cô được đi dạo với con chó yêu quý nhất của hắn.

Không chỉ có vậy, Olga còn gần như trở thành một thành viên trong gia đình Hitler khi biết vun đắp quan hệ tâm giao với Eva Braun, người tình của Hitler. Eva thậm chí còn tâm sự những điều sâu kín và cho Olga xem nhật ký của mình. Tuy nhiên, cho dù đã cho cấp dưới thẩm tra lý lịch kĩ càng, nhưng đến phút cuối của cuộc đời, Hitler và Eva vẫn không biết rằng Olga là điệp viên cài cắm của Liên Xô. Đương nhiên, điều đó đã tạo điều kiện vô cùng thuận lợi để Olga thu thập được những thông tin có giá trị tin cậy nhất, từ chính nhân vật chóp bu của chính quyền phát xít.

Trở lại Mátxcơva đầu những năm 1920, sau khi chia tay với người chồng đầu tiên, Mikhail Chekhov, một nghệ sĩ lừng danh, Olga đã đi bước nữa với đạo diễn điện ảnh người Hungari, Ferens Iarosi. Năm 1922, hai người quyết định rời Liên Xô sang Đức. Cái tên Olga Chekhova trong danh sách những người xin di cư ra nước ngoài đã lọt vào tầm ngắm của cơ quan tình báo Liên Xô. Đích thân trưởng phòng 4 (phòng phản gián quốc tế) của cơ quan tình báo quân sự Liên Xô (GRU), Yan Karlovich Berzin đã mời Olga tới nói chuyện. Sau một số lần gặp gỡ, Berzin đã lật bài ngửa, đặt vấn đề mời Olga hợp tác với GRU và cam kết rằng việc đó sẽ không ảnh hưởng tới sự nghiệp điện ảnh của cô. Olga đồng ý. Và thế là một lớp học đặc biệt dành riêng cho Olga đã được mở tại một ngôi nhà bí mật ở ngoại ô Mátxcơva. Tại đây, Olga được huấn luyện những kĩ năng cơ bản của một điệp viên. Trước khi lên đường sang Đức, Olga còn được Berzin cấp cho một lượng ngoại tệ lớn làm phí hoạt động.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 1374939205.9568

Olga Chekhova, người phụ nữ thường xuyên ngồi cạnh Adolf Hitler trong nhiều hoạt động công khai.
Mặc dù sau này khi Chiến tranh Thế giới lần thứ II kết thúc và ngay cả trong cuốn hồi ký của mình, Olga chưa bao giờ nói về những hoạt động bí mật của mình. Nhưng những tài liệu mới giải mật của cơ quan tình báo Liên Xô trước đây và bây giờ là cơ quan tình báo Nga cho thấy Olga chính là điệp viên của Liên Xô và người trực tiếp liên hệ với Olga chính là anh trai cô, Lev Knipper. Trong cuốn sách “Cha tôi - Beria Lavrenti”, Xergo Beria con trai của trùm đặc vụ Liên Xô dưới thời Joseph Stalin viết: “Olga Chekhova nhiều năm đã hợp tác với cha tôi. Năm 1942, Olga đã tham gia vào một kế hoạch ám sát Hitler. Nhưng kế hoạch đó đã bị hủy vào năm 1943 vì Stalin cho rằng một khi Hitler chết, nhóm lãnh đạo Đức Quốc xã sẽ lập tức ký hiệp ước hoà bình với Đồng minh mà không có sự tham gia của Liên Xô”.

Nguồn: Minh Thành/ Baotintuc
      
Prosperity
Prosperity Tích cực

Cấp bậc: Tích cực

Giới tính : Nam

Bài viết : 435

Danh vọng : 765

Uy tín : 0

Kỳ 4: Christine Granville - nữ điệp viên được Churchill yêu thích nhất

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Soe-ch10
Từng giành vương miện trong một cuộc thi sắc đẹp tại Ba Lan, Christine Granville (ảnh) hoàn toàn không giống với hầu hết các nàng hoa hậu liễu yếu đào tơ khác. Sau khi Ba Lan rơi vào tay quân Đức, Christine di cư sang Anh, bắt đầu tham gia vào các hoạt động bí mật dưới nhiều thân phận khác nhau. Bằng vẻ đẹp mê hồn, đặc biệt là dũng khí và trí tuệ hơn người, Christine đã thu thập được vô số tin tình báo giá trị, trong đó có cả dự báo về việc quân Đức sẽ xâm lược Liên Xô. Nhờ đó, Christine trở thành một trong những nữ điệp viên nổi tiếng nhất của Chiến tranh Thế giới lần thứ II, được Thủ tướng Anh khi đó là W. Churchill yêu thích nhất. Trong khoảng thời gian thực hiện nhiệm vụ của một điệp viên, Christine đã có khá nhiều mối tình lãng mạn, ngay cả cha đẻ của loạt tiểu thuyết trinh thám James Bond, Ian Flemming, cũng không cưỡng lại được sức cuốn hút của Christine. Chính cuộc đời của Christine là nguồn cảm hứng để tác gia nổi tiếng này cho ra đời nhân vật nữ điệp viên hai mang Vesper Lynd trong tác phẩm đầu tay về James Bond mang tiêu đề "Sòng bạc Hoàng gia" (Casino Royal).

Tuy nhiên, hồng nhan thì bạc mệnh. Chiến tranh Thế giới lần thứ II kết thúc, Christine rời Pháp (địa bàn hoạt động chính) sang Luân Đôn. Không một ai hỏi han, đón tiếp. Mặc dù trước đó ngày 1/1/1945, Christine được chính phủ Anh trao tặng huân chương George vì đã can đảm, mưu trí thâm nhập vào tận sào huyệt của Gestapo giải thoát thành công hai sĩ quan Anh, trong đó có chỉ huy mới của Cục Hành động đặc biệt (SOE) của Anh tại Pháp, Xan Fielding. Chính phủ Pháp cũng trao tặng Christine Huân chương Thập tự bạc vì bà đã cứu sống chỉ huy lực lượng kháng chiến miền bắc Pháp, Francis Cammaert. Nhưng đó chỉ là sự an ủi về mặt tinh thần. Bởi ngay cả khi Christine nhận quyết định phục viên (ngày 11/5/1945), người ta cũng chỉ cấp cho bà 100 bảng Anh tiền trợ cấp hưu trí.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 500_thumb
Khó khăn chồng chất, vì cuộc mưu sinh, Christine đã phải làm đủ nghề. Tháng 5/1951, Christine kiếm được chân phục vụ trên một con tàu chở khách. Christine cảm thấy rất vui, vì công việc này có thể giúp bà thỏa nguyện ước mong được đặt chân tới Ôxtrâylia và Niu Dilân. Bi kịch cũng bắt đầu từ đây. Vừa đẹp người vừa đẹp nết, Christine nhận được rất nhiều lời ngợi khen của khách đi tàu. Nhưng điều đó khiến bà trở thành tâm điểm của sự đố kị. Trong lúc Christine đau khổ, Georges Muldowney, một nam nhân viên phục vụ cùng làm trên tàu xuất hiện, động viên và ra tay giúp đỡ. Christine rất cảm động. Mặc dù biết Georges yêu mình khôn xiết, nhưng bà vẫn coi Georges như một người bạn. Christine không ngờ Georges là một kẻ biến thái. Hắn yêu Christine một cách bệnh hoạn. Christine đi đâu Georges theo đó và luôn ghen bóng ghen gió.

Một lần, sau khi kết thúc hành trình trên biển, Christine trở về Luân Đôn. Tối nọ, Christine bê đống quần áo, định mang xuống tầng trệt giặt. Khi chuẩn bị bước xuống cầu thang, Christine đã vô cùng kinh ngạc vì Georges đã ở đó. Hắn hỏi Christine có thực sự muốn rời Luân Đôn. Christine trả lời là có. Georges yêu cầu Christine trả lại bức thư hắn đã gửi cho bà. Christine nói rằng mình đã đốt nó. Georges lao vào, dùng dao nhằm thẳng ngực Christine đâm tới. Một người hàng xóm nhìn thấy liền gọi cấp cứu và cảnh sát. Nhưng khi họ đến nơi, Christine đã không còn thở nữa. Georges không trốn chạy, cứ đứng đó nhìn cơ thể loang máu, bất động của Christine lảm nhảm mãi một câu: "Tôi giết cô ta vì tôi yêu cô ta". Sự kiện bi thảm đó xảy ra vào sáng 16/6/1952. Hơn ba tháng sau, ngày 30/9/1952, Georges bị đưa đi xử tử. Trước khi lên giá treo cổ, câu duy nhất Georges nói là: "Giết cô ta, tôi mới chiếm hữu được cô ta mãi mãi".

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Mounta10
Ngày 21/6/1952, tang lễ Christine được tổ chức, giản dị nhưng thấm tình người. Những người bạn của Christine đã cất công sang tận Ba Lan mang về một bao đất để rải xuống quan tài như muốn giúp làm vơi đi nỗi nhớ quê hương nơi chín suối. Những du kích quân Pháp là bạn chiến đấu của Christine cũng mang tới một lá quốc kỳ Pháp để phủ lên nấm mồ để cảm ơn những gì bà đã làm cho nước Pháp.

Nguồn: Minh Thành/ Baotintuc
      
Prosperity
Prosperity Tích cực

Cấp bậc: Tích cực

Giới tính : Nam

Bài viết : 435

Danh vọng : 765

Uy tín : 0

Kỳ 5: Manci Gertler - phiên bản Mata Hari của nước Anh

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Manci_11
Sinh ra ở thủ đô Buđapét của Hunggari, lớn lên tại Ba Lan, sau đó chuyển đến Anh sinh sống và nhanh chóng có được vai vế trong xã hội thượng lưu của xứ sở sương mù, đó chính là những nét chính về nữ điệp viên Manci Gertler (ảnh), người được mệnh danh là phiên bản “Mata Hari” của nước Anh.

Năm 1935, khi đặt chân tới Luân Đôn, Manci gần như không có gì, ngoài sắc đẹp trời phú. Ba năm sau, Manci kết hôn với Huân tước Howard của vùng Effingham, trở thành bà Howard, chính thức tham gia các hoạt động của giới thượng lưu. Tuy nhiên, ngay sau đó, cái tên Manci Gertler cũng nằm trong tầm ngắm của các cơ quan tình báo Anh. Bởi trước khi lấy Huân tước Howard, Manci từng tuyên bố bến đỗ của cuộc đời mình phải là một người đàn ông giàu có ở nước Anh. Trong khi đó, Huân tước Howard lại là một người yếu đuối, nghiện rượu và đứng bên bờ vực phá sản.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX News-graphics-2006-_625639a
Qua điều tra, MI5 biết rõ cuộc hôn nhân giữa Manci và Howard thuần tuý là một cuộc trao đổi có đi có lại. Lấy Howard, Manci không chỉ được nhập quốc tịch Anh, mà còn có được vai vế trong xã hội. Cưới Manci, Howard thoát khỏi nguy cơ phá sản nhờ những khoản tiền do Manci mang về. Đồng thời, trong cuộc hôn nhân giữa Manci và Howard có sự tác động của một nhân vật thứ ba, Eduard Weisblatt, một tên buôn bán súng người Ba Lan, phát tài nhờ những phi vụ cung cấp vũ khí cho các phe trong cuộc nội chiến ở Tây Ban Nha và là tình nhân của Manci. Sự nguy hại ở chỗ cơ quan an ninh Pháp đã cảnh báo với phía Anh rằng Eduard có thể là gián điệp của Đức. Do đó, Manci có thể đã được tình báo Đức trực tiếp hoặc gián tiếp tuyển dụng.

Theo báo cáo của người phụ trách công tác phản gián của MI5 khi đó, Maxwell Knight, Eduard đã đưa cho Howard 500 bảng Anh (có giá trị tương đương 40.000 USD hiện nay) với điều kiện Howard phải lấy Manci và cho phép Eduard mỗi tuần tới thăm Manci một lần. Mỗi lần tới thăm Manci, Eduard sẽ trả Howard 1.000 bảng Anh (theo giá trị hiện nay), đổi lại Howard phải giữ bí mật cho Eduard và Manci. Maxwell cũng phát hiện thấy trong thời gian Eduard không có mặt ở Luân Đôn, Manci thường xuyên sử dụng tất cả những gì thuộc về Eduard, gồm 1 căn phòng đặt dài hạn tại khách sạn Dorchester, 1 chiếc Cadillac, 1 chiếc Rolls Royce cùng tài xế riêng của Eduard. Maxwell nghi ngờ Manci là gián điệp. Bởi Manci xây dựng được rất nhiều mối quan hệ không bình thường với rất nhiều nhân vật tai to mặt lớn ở Anh, bao gồm một sỹ quan quân đội, giới quý tộc Anh và cả những quan chức ngoại giao thuộc đại sứ quán Liên Xô, Thổ Nhĩ Kỳ, Ai Cập, vốn nằm trong danh sách theo dõi của Cơ quan tình báo Anh. Maxwell cho rằng thông qua các mối quan hệ thân thiết này, Manci đã có được những thông tin tình báo cần thiết.

Năm 1941, MI5 phát hiện nhân viên liên lạc của Manci chính là đầu bếp người Hunggari của Randolph Churchill, con trai Thủ tướng W. Churchill. Nhận thấy sự việc đã diễn biến nghiêm trọng. Tháng 2/1941, Manci chính thức bị bắt giam. Nhưng ba tháng sau, người ta buộc phải thả Manci ra vì không có đủ chứng cứ buộc tội Phu nhân của Huân tước Howard biết được những việc làm khả nghi của Eduard mà không báo cơ quan chức năng và tham gia vào các hoạt động “trợ giúp kẻ địch”. Năm 1945, sau khi Chiến tranh Thế giới thứ II kết thúc, Manci li dị Howard, chuyển đến Ốtxtrâylia sinh sống. Nhiều người cho rằng, đáng ra Manci đã phải chịu một án phạt nặng vì những gì đã làm. Sở dĩ cô nàng có kết cục may mắn hơn Mata Hari chính là nhờ cái bùa hộ mệnh: “Phu nhân Huân tước Howard”.

Nguồn: Minh Thành/ Baotintuc
      
Prosperity
Prosperity Tích cực

Cấp bậc: Tích cực

Giới tính : Nam

Bài viết : 435

Danh vọng : 765

Uy tín : 0

Kỳ 6: Xuyên Đảo Phương Tử - nữ gián điệp có kết cục bi thảm nhất

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 220px-10

Yoshiko Kawashima trong phòng thu âm, 1933
Xuyên Đảo Phương Tử, hay còn gọi là Kim Bích Huy, Kim Thành Tam, Kim Mộng Chi, tự Đông Trân, hiệu Thành Chi. Sinh năm 1906, sống vẻn vẹn trên đời 42 năm, nhưng người con gái có xuất thân quý tộc Trung Quốc ấy sớm trở thành thứ vũ khí bí mật của cơ quan tình báo Nhật Bản, để cuối cùng bị tòa án Trung Quốc kết tội bán nước, phải chịu mức án cao nhất: tử hình.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Kawash11

Những người anh của Kawashima Yoshiko
Xuyên Đảo Phương Tử tên thật là Ái Tân Giác La Hiển Dư (愛新覺羅·顯玗, Aisin Gioro Xianyu), là con thứ 14 của Túc thân vương Thiện Kỳ (肅親王 善耆) dưới thời Mãn Thanh, dòng Tương Bạch kỳ. Do từ nhỏ đã nhận Xuyên Đảo Lãng Tốc (川島浪速, Kawashima Naniwa), cố vấn người Nhật Bản của triều đình Mãn Thanh làm cha nuôi, nên đổi tên thành Xuyên Đảo Phương Tử (川島芳子, Kawashima Yoshiko).

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Kawash10

Kawashima Yoshiko mang ngựa đi học tại trường nữ Cao đẳng Matsumotol
Đáng ra, Xuyên Đảo Phương Tử phải sớm an phận nữ nhi như bao cô gái đài trang khuê các khác. Nhưng với phong cách mạnh mẽ, bất chấp vẻ ngoài đầy quyến rũ và nề nếp gia giáo phong kiến, Xuyên Đảo Phương Tử sớm tuyên bố đoạn tuyệt cùng nữ tính, bắt đầu cuộc sống lang bạt kỳ hồ, đi theo tiếng gọi của bản năng.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Phuong10

Xuyên Đảo Phương Tử lúc sinh thời
Trong cuốn nhật ký của mình, Xuyên Đảo Phương Tử thổ lộ: "Tôi hận đàn ông" và tỏ rõ ý muốn báo thù đàn ông, báo thù thế giới. Ôm mối hận ấy trong lòng, Xuyên Đảo Phương Tử lao tới, hạ gục hết người đàn ông này đến người đàn ông khác. Tất nhiên, để phục vụ nhiệm vụ tình báo được giao, những người đàn ông đi qua trong đời Xuyên Đảo Phương Tử đều thuộc hạng đức cao vọng trọng, có quyền, có chức. Họ, hầu hết, đều không thoát khỏi sức hấp dẫn đầy ma lực của Xuyên Đảo Phương Tử. Sau những ánh mắt đong đưa, lơi lả, những chiếc hôn riết bỏng, những cái ôm nồng cháy và những cuộc mây mưa đến cuối đất cùng trời, Xuyên Đảo Phương Tử đã thu về không chỉ là tiền, mà cả các bản tin tình báo đầy giá trị. Nhờ đó, Xuyên Đảo Phương Tử liên tục nhận được nhiều phần thưởng và được tình báo Nhật Bản thăng cấp.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Gen_yo10

Kawashima Yoshiko trong quân phục Mãn Châu
Có thể nói, Xuyên Đảo Phương Tử đã phát huy tốt vai trò quan trọng của mình trong cuộc chiến nhằm vào Trung Quốc do Nhật Bản phát động. Nữ điệp viên này tham gia vào hầu hết những hoạt động bí mật quan trọng tiến hành trong thời gian Nhật Bản xâm lược Trung Quốc, bao gồm cả việc góp phần cho ra đời Mãn Châu quốc, một quốc gia bù nhìn ở Mãn Châu và phía đông Nội Mông, gây ra sự kiện 18/9/1931 (xung đột chính trị và quân sự giữa quân Đông Bắc của Trung Quốc và quân Quan Đông của Nhật Bản)… Ngoài ra, Xuyên Đảo Phương Tử còn đích thân đạo diễn sự kiện 28/1/1932 (quân Nhật từ khu vực tô giới tấn công khu vực Hạp Bắc ở Thượng Hải) gây chấn động dư luận trong, ngoài Trung Quốc, trực tiếp chỉ huy chiến dịch giải cứu Hoàng hậu Thu Hồng của "Mãn Châu đế quốc".

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 1375024389.4963

Xuyên Đảo Phương Tử sau khi bị xử tử.
Tuy nhiên, sau khi Nhật Bản đầu hàng, cũng như nhiều tên Hán gian khác, Xuyên Đảo Phương Tử bị bắt và đưa ra xét xử. Ngày 5/10/1947, tòa án cấp cao Bắc Bình ra phán quyết: 1/ Bị cáo (Xuyên Đảo Phương Tử) tuy mang hai quốc tịch (Trung Quốc và Nhật Bản), nhưng bố là Túc thân vương, nên rõ ràng là người Trung Quốc và phải bị xử lý về tội làm Hán gian. 2/ Bị cáo có quan hệ qua lại thân thiết với những nhân vật quan trọng trong quân đội Nhật, tiến hành hoạt động gián điệp dưới lốt "nam giới" trong sự kiện 28/1/1932, dẫn tới sự kiện Thượng Hải. 3/ Bị cáo tham dự vào các hoạt động chuẩn bị cho việc thành lập chính quyền ngụy Mãn Châu và đưa Phổ Nghi cùng gia quyến ra khỏi Thiên Tân. 4/ Bị cáo có sự qua lại lâu dài với quân Quan Đông và được phong làm "Tư lệnh an quốc quân". Ngày 25/3/1948, với tội danh bán nước, bản án tử hình đối với Xuyên Đảo Phương Tử đã được thực thi, đặt dấu chấm hết bi thảm cho một nữ điệp viên được mệnh danh là "Mata Hari của Viễn Đông".

Nguồn: Minh Thành/ Baotintuc

Cuộc đời cách cách triều Thanh trở thành mật vụ Nhật Bản:
(Phunutoday) - Là con gái yêu của Túc thân vương triều Thanh, cô cách cách thứ 14 Ái Tân Giác La Hiển Dư được cha gửi sang Nhật từ khi mới lên 5 với hy vọng sau này sẽ giúp ông hoàn thành sự nghiệp khôi phục nhà Thanh. Những tưởng dựa vào người Nhật có thể giúp mình hoàn thành tâm nguyện, cô cách cách triều Thanh đã bất chấp tất cả để trở thành Yoshiko - một gián điệp lừng danh của Nhật Bản trước và trong Thế chiến thứ hai…

1. Kawashima Yoshiko sinh năm 1907, vốn có tên thật là Ái Tân Giác La - Hiển Dư, là con gái thứ 14 của Túc thân vương Thiện Kỳ nhà Thanh.

Từ nhỏ, cô cách cách thứ 14 này tỏ ra là một cô gái rất thông minh, nhanh nhẹn, lại đáng yêu, rất được Túc thân vương yêu thương, chiều chuộng nên ông đã quyết định đặt tên cho cô con gái là Hiển Dư. Chữ “Dư” là chữ Hán do Thiện Kỳ lấy từ đồng âm với từ “mười bốn” trong tiếng Mãn sáng tạo nên, ý nghĩa của nó là “viên đá đẹp giống như viên ngọc”.

Năm 1912, sau khi triều đình nhà Thanh bị lật đổ, Túc thân vương Thiện Kỳ không cam lòng nhìn cơ nghiệp tổ tông tan thành mây khói nên đã thực hiện nhiều hoạt động nhằm khôi phục lại ngai vàng của dòng họ Ái Tân Giác La.

Một trong những hoạt động quan trọng của Thiện Kỳ chính là gửi toàn bộ con cái của mình ra nước ngoài, hầu hết là sang Nhật Bản. Mục đích của Thiện Kỳ rất rõ ràng, ông ta muốn những đứa con trai, con gái của mình ra nước ngoài tìm những thế lực có thể dựa dẫm được, từ đó giúp ông ta hoàn thành sự nghiệp khôi phục ngai vàng của Đại Thanh.

Mới chỉ 5 tuổi nhưng Ái Tân Giác La Hiển Dư cũng giống như anh chị của mình, mặc trên người bộ kimono, lên thuyền sang Nhật. Túc thân vương gửi cô con gái yêu của mình cho một người bạn Nhật Bản tên là Kawashima Naniwa.

Trước khi lên đường, Thiện Kỳ chỉ nói với Hiển Dư như sau: “Đừng quên, gốc của con ở Trung Quốc, sự nghiệp tổ tiên của con là ở Trung Quốc”. Những lời sâu xa hơn, vị Túc thân vương không dám nói vì sợ rằng, đứa con gái của mình còn quá nhỏ, nói nhiều, cô bé cũng không thể hiểu được.

Sang tới Nhật Bản, nhận Naniwa làm cha nuôi, Hiển Dư đã được Naniwa đặt cho cái tên Nhật Bản là Kawashima Yoshiko. Lúc bấy giờ, Yoshiko mới chỉ 5 - 6 tuổi, tại Trung Quốc chưa được học bất cứ thứ gì, có thể nói cô bé giống như một tờ giấy trắng hoàn toàn.

Naniwa đã vẽ lên tờ giấy trắng ấy tinh thần võ sĩ đạo Nhật Bản, Chủ nghĩa phát xít và hàng loạt những suy nghĩ bạo lực, chuyên chế, tàn bạo… Vì vậy, chỉ vài năm sau đó, cô cách cách sinh ra và lớn lên trong những lễ nghi nghiêm khắc của hoàng gia Thanh triều bắt đầu biến thành một cô gái ngang ngược, ương bướng và hoang dại.

Năm 15 tuổi, Yoshiko vào học tại trường nữ Cao đẳng Matsumoto. Mặc dù đường từ nhà tới trường không xa nhưng Yoshiko kiên quyết đòi cưỡi ngựa đi học. Dù trường học không hề cấm học sinh cưỡi ngựa đi học thế nhưng, Yoshiko thì không chỉ đơn thuần là cưỡi ngựa đến trường mà cô còn coi đó là một trò vui mỗi khi con ngựa của cô làm náo loạn của khu sân trường.

Có lúc, Yoshiko còn dắt ngựa vào tận trong phòng học, thậm chí buộc ngựa ở ngay trên bục giảng của thầy giáo khiến cả lớp học từ thầy tới trò được một phen hoảng loạn.

Trường học đã phải gọi Naniwa tới nói chuyện, hy vọng ông ta có thể bảo ban và quản lý cô con gái ngang ngược, coi trời bằng vung này. Naniwa bề ngoài thì gật đầu tiếp thu nhưng khi trở về thì chỉ nói với Yoshiko vài câu cho có lệ rồi thôi. Chính vì vậy, tính cách ngang ngược, hoang dã của Yoshiko dần dần định hình và phát triển.

2. Mười tám tuổi, Yoshiko trở thành một cô gái xinh đẹp tới mức ngay từ cái nhìn đầu tiên, bất cứ chàng trai nào cũng phải yêu mến. Điều này đối với ông bố nuôi Naniwa vừa là một sự cám dỗ lại vừa là một sự uy hiếp. Naniwa sợ rằng đến một ngày nào đó, cô con gái nuôi xinh đẹp Yoshiko sẽ bị người ta cướp mất. Vì thế, mỗi khi ông ta thấy Yoshiko nói chuyện với những người bạn khác giới là ngay tức khắc không trừng mắt dọa nạt cũng lên tiếng giáo huấn.

Tuy nhiên, vào độ tuổi 18, dù cho có bị quản thúc thế nào, một cô gái ngang bướng như Yoshiko cũng sẽ tìm cách để làm bằng được những gì mình thích. Và những điều mà người cha nuôi Naniwa lo lắng cũng đã xuất hiện.

Yoshiko đã gặp và yêu chàng trai đầu tiên trong cuộc đời cô. Chàng thanh niên có tên Moriyama, là một lưu học sinh có ngoại hình khôi ngô, tuấn tú và ngập tràn lý tưởng. Sau một cuộc gặp gỡ tình cờ, Yoshiko nhanh chóng có cảm tình đặc biệt với chàng thanh niên đầy hoài bão và triển vọng này.

Một buổi tối mùa hè, Moriyama đến nhà Yoshiko. Buổi tối hôm đó, Naniwa không có nhà, Yoshiko đã mời Moriyama vào trong phòng khách ngồi. Chẳng mấy khi có không gian riêng tư, Yoshiko và Moriyama được dịp nói chuyện, bàn luận rất sôi nổi. Moriayama nói rất nhiều chuyện mà từ nhỏ tới lớn Yoshiko chưa bao giờ được nghe qua nên cô rất lấy làm thích thú.

Vì vậy, càng nghe, Yoshiko càng thêm ngưỡng mộ Moriyama. Đúng lúc hai người đang say sưa nói chuyện thì người cha nuôi hà khắc Naniwa chẳng biết từ đâu xuất hiện ngay trước mặt hai người. Naniwa trợn mắt nhìn Yoshiko, quát lên: “Đây là chỗ con được phép xuất hiện hay sao?”.

Yoshiko có vẻ không hiểu người cha nuôi của mình cáu giận chuyện gì, hỏi lại rằng: “Chẳng lẽ để khách một mình ngồi đợi ở đây hay sao?” Câu hỏi ngược của Yoshiko càng khiến Naniwa thêm giận dữ.

Người đàn ông gia trưởng xông đến vung tay tát thẳng Yoshiko. Đúng lúc đó, Moriyama đã bước tới, dùng thân hình to lớn của mình che cho Yoshiko.

Điều này đối với cơn giận của Naniwa chỉ như lửa đổ thêm dầu. Naniwa đuổi Moriyama ra khỏi nhà. Sau đó, khi quay trở vào, Naniwa đã nói với Yoshiko rằng: “Khi gửi con tới Nhật Bản, cha của con đã nói, con cuối cùng vẫn phải trở về Trung Quốc. Cả ông ấy lẫn ta đều không hy vọng con ở lại Nhật Bản. Ở Trung Quốc vẫn còn việc cần con làm”.

Vài ngày sau đó, nhân một hôm Naniwa vắng nhà, Moriyama lại tìm tới nhà Yoshiko và đề nghị Yoshiko cùng mình bỏ trốn, thoát khỏi cuộc sống bị kìm kẹp giống như ác mộng mà cô đang phải chịu đựng. Hai người sẽ tìm tới một nơi xa lạ không ai biết mình, sống một cuộc sống hạnh phúc, chỉ có riêng hai người.

Tuy nhiên, trái với những gì Moriyama mong muốn và dự tính, Yoshiko lạnh lùng từ chối: “Xin thứ lỗi, em không thể đi cùng anh được”. Moriyama còn đang bị bất ngờ, chưa kịp nói lời khuyên nhủ Yoshiko thì Yoshiko hét lớn như mắc chứng cuồng loạn: “Anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”.

3. Vào đêm ngày 6/10/1925, Naniwa cho gọi Yoshiko tới phòng làm việc của mình, nói rằng có một bức tranh Trung Quốc rất nổi tiếng, muốn cho Yoshiko xem. Sau khi Yoshiko bước vào phòng, Naniwa lập tức khóa cửa lại.

Yoshiko không hề nghĩ rằng hành động vội vàng khóa trái cửa của người cha nuôi có điều gì đó khác thường. Cô gái trẻ chỉ cho rằng, có thể vì bức tranh mà Naniwa muốn cho mình xem quá quý giá nên ông ta mới phải làm như vậy.

Sau khi đã khóa trái cửa, Naniwa mắt không rời khỏi người con gái nuôi của mình.

Yoshiko cảm thấy có chút kỳ quái nhưng không muốn suy nghĩ nhiều, nói: “Cha, cha hãy mang bức tranh quý mà cha muốn cho con xem ra đi!”. Naniwa lúc này mới rời mắt khỏi Yoshiko, rồi bước tới bên chiếc tủ, lấy ra một chiếc hộp bằng gỗ tử đàn được khóa rất kĩ. Yoshiko mở chiếc hộp, lấy bức tranh ra. Đó là một bức tranh sơn thủy rất đẹp từ thời nhà Tống. Yoshiko nhanh chóng bị những đường nét mềm mại của bức tranh cuốn hút, trong khoảnh khắc giống như một kẻ mất hồn.

Đúng lúc đó thì Naniwa nhân cơ hội tiến sát về phía Yoshiko, miệng ghé vào tai Yoshiko nói nhỏ: “Con đã nghĩ tới chuyện trọng đại của cuộc đời con chưa?”. Yoshiko chợt giật mình, trong lòng cảm thấy như sắp có chuyện chẳng lành xảy ra, nói: “Chưa, thưa cha. Đối với con, điều đó giờ đây không còn ý nghĩa nữa. Con rất hiểu mục đích con được đưa tới Nhật Bản này”.

Nói xong, Yoshiko quay người lại, chỉ thấy người cha nuôi Nhật Bản của mình đang nhìn mình chăm chăm. Hai con mắt đằng sau cặp kính giống như có một thứ gì đó thiêu đốt. Yoshiko vừa cảm thấy có điều gì bất thường thì đã bị Naniwa lao tới ôm chặt lấy.

“Không, cha, không, xin đừng như vậy” - Yoshiko túm lấy đôi cánh tay rắn như thép của Naniwa, vừa khóc lóc, cầu xin vừa vùng vẫy để thoát ra, tuy nhiên không cách nào thoát khỏi cơn dục vọng đã biến Naniwa trở thành một kẻ hung bạo và thú tính. Cô cách cách triều Thanh lưu lạc trên đất Nhật Bản cuối cùng đã bị chính người cha nuôi của mình cưỡng bức.

Sau chuyện nhục nhã đêm hôm đó, Yoshiko nhiều lần muốn tự sát nhưng không thành công. Cô cũng muốn rời khỏi người cha nuôi thú tính của mình, tuy nhiên, cuối cùng, Yoshiko vẫn ở lại bên Naniwa. Lý do mà Yoshiko ở lại với người cha nuôi của mình là gì thì cho tới nay không ai rõ.

Cuốn nhật ký mà Yoshiko để lại cũng không nói gì về điều này. Chỉ biết, kể từ sau đêm hôm đó, Yoshiko bắt đầu thay những bộ trang phục nữ thành những bộ đồ nam. Trong nhật ký của mình, Yoshiko nói về sự kiện này bằng  một câu đầy ẩn ý rằng: “Lúc này, tôi triệt để thanh toán cái phần nữ tính của mình”.

Vì sao Naniwa - một người bạn được Túc thân vương tin tưởng tới mức giao cả con gái mình cho y - cuối cùng lại đang tâm cưỡng bức cô con gái của bạn mình? Naniwa từng nói với Hiến Lập - người anh trai của Yoshiko - rằng: “Túc thân vương cha ngươi là một người có lòng nhân, còn ta là một người có sự dũng cảm.

Chỉ có nhân thì khó mà có được thiên hạ nhưng chỉ có dũng thì cuối cùng cũng vẫn thất bại. Vì vậy, ta nghĩ rằng nếu như có thể đem hai dòng máu nhân và dũng kết hợp lại với nhau, những đứa trẻ sinh ra sẽ có đầy đủ cả trí, nhân và dũng. Đó sẽ là những đứa trẻ làm nên sự nghiệp lẫy lừng”.

Nhiều người cho rằng, chính vì suy nghĩ này, Naniwa đã cưỡng bức Yoshiko với hy vọng sinh ra những đứa con tài năng như ông ta mong muốn. Tuy nhiên, trái với mong muốn của Naniwa, Yoshiko đã không sinh cho ông ta bất cứ đứa con nào và mọi chuyện được giữ kín cho tới tận sau này.

4. Năm 1927, sau khi về nước, Yoshiko được gả cho Ganjuurjab - người Mông Cổ, con trai của tướng quân đội Nội Mông Jengjuurjab. Sau đám cưới, Yoshiko theo chồng chuyển tới sống ở Mông Cổ.

Tuy nhiên, cuộc hôn nhân nhuốm màu sắc chính trị này không duy trì được bao lâu, bởi vì Yoshiko nhanh chóng phát hiện ra rằng Ganjuurjab là một kẻ yếu đuối, không có chí tiến thủ, dựa vào anh ta thì sẽ chẳng có tương lai gì và đương nhiên chẳng giúp gì trong việc hoàn thành di nguyện của cha mình.

Chính vì vậy, chỉ chung sống với người chồng mới cưới chưa được 2 năm thì Yoshiko rời khỏi vùng thảo nguyên Mông Cổ, về Thượng Hải mà không một lời từ biệt.

Vào thời điểm lúc bấy giờ, quân phiệt Bắc Dương Trương Tác Lâm càng lúc càng trở nên “khó bảo”, chính vì vậy, quân Nhật quyết định thủ tiêu họ Trương. Giữa năm 1928, quân Nhật cho gọi Yoshiko tới và nói với cô toàn bộ kế hoạch, đồng thời hy vọng Yoshiko giúp họ xác định chính xác thời gian Trương Tác Lâm từ Bắc Bình trở về Phụng Thiên.

Vì sao người được lựa chọn lại là Yoshiko? Một mặt, theo cách tính toán của Thiện Kỳ, vùng Đông Bắc và Mông Cổ sau khi độc lập có thể trở thành vùng căn cứ địa để triển khai kế hoạch phục dựng ngai vàng.

Thế nhưng, thế lực của Trương Tác Lâm ở Đông Bắc ngày một bành trướng, một mình Trương Tác Lâm gần như khống chế toàn bộ chính quyền Bắc Dương. Rõ ràng, Trương Tác Lâm trở thành một hòn đá cản đường đối với giấc mộng khôi phục ngai vàng của Thiện Kỳ. Vì vậy, người Nhật cho rằng, Yoshiko và họ có cùng chung lợi ích. Mặt khác, với vẻ ngoài xinh đẹp của mình, Yoshiko có sức tác động nhất định đối với đàn ông, do đó khi hành động sẽ có hiệu quả hơn rất nhiều.

Sau khi chấp nhận yêu cầu từ phía người Nhật, Yoshiko đã tới xin gặp gỡ với Trương Học Lương - người con trai nổi tiếng của Trương Tác Lâm - để lấy tin tức. Khi đó, Trương Học Lương đang rất bận rộn nên cử một vị phó quan thay mình tiếp Yoshiko.

Với vẻ ngoài xinh đẹp và quyến rũ của mình, Yoshiko đã chinh phục được vị phó quan nọ. Nhờ vậy, Yoshiko nhanh chóng lấy được những thông tin tình báo cần thiết từ vị phó quan này.

Ngày 4/6/1928, sau khi có được những thông tin tình báo từ Yoshiko, quân Quan Đông Nhật Bản đã cho người đặt bom hẹn giờ trên chuyến tàu hỏa từ Bắc Bình về Phụng Thiên của Trương Tác Lâm.

Quả bom phát nổ đã làm Trương Tác Lâm bị thương nặng. Khi đưa được về tới Thẩm Dương thì Trương Tác Lâm đã chết.

Yoshiko đã đóng một vai trò quan trọng trong cái chết của Trương Tác Lâm. Bản thân Yoshiko khi đó đã cho rằng, cô đã thực hiện được một việc làm có ý nghĩa đầu tiên trong việc thực hiện di nguyện của người cha mình.

Tuy nhiên, trên thực tế, cái chết của Trương Tác Lâm không giúp vùng Đông Bắc trở thành căn cứ địa khôi phục ngai vàng nhà Thanh mà ngược lại, giúp quân đội Nhật bành trướng thế lực ở nơi đây. Yoshiko thì không hề ý thức được điều đó, và cô công chúa triều Thanh dần lún sâu vào con đường làm gián điệp cho Nhật Bản, chống lại chính những người dân của đất nước mình.

5. Sau sự kiện đánh bom gây ra cái chết của Trương Tác Lâm, danh tiếng của Yoshiko nổi như cồn. Giới truyền thông Nhật Bản tôn xưng cô cách cách Thanh triều là “Mata Hari phương Đông”.

Mata Hari là một nữ gián điệp nổi tiếng của thế kỷ XX với sở trường dùng sắc đẹp và sự quyến rũ của mình để đánh cắp các thông tin tình báo.

Tuy nhiên, Yoshiko lại cảm thấy rất khó chịu đối với những từ ngữ mà báo chí Nhật Bản dành cho mình. Để đẹp lòng Yoshiko, người Nhật Bản đổi lại, gọi cô là “Người đẹp trong bộ đồ nam”.

Sau sự biến 19/8/1931 - ngày nổ ra cuộc xung đột kịch liệt về chính trị và quân sự giữa quân đội Đông Bắc và quân Quan Đông của Nhật Bản, Yoshiko quen biết Doihara Kenji - người đứng đầu cơ quan đặc vụ Thẩm Dương của quân Quan Đông. Sau cuộc gặp gỡ này, Yoshiko được quân Nhật giao cho rất nhiều vai trò và nhiệm vụ quan trọng.

Vào đêm ngày 10/11/1931, Doihara Kenji đã bí mật đưa Hoàng đế Phổ Nghi từ Thiên Tân tới Đại Liên, chuẩn bị cho kế hoạch thành lập Mãn Châu Quốc. Để đánh lạc hướng của dư luận, Doihara Kenji đã phái Yoshiko tới Thượng Hải, kết hợp với thuộc cấp của mình là Tanaka Ryukichi để cùng nhau gây ra những sự cố gây chú ý.

Trên thực tế, từ tháng 10/1930, trong một bữa tiệc tổ chức tại Thượng Hải, cô cách cách triều Thanh 23 tuổi đã gặp vị thiếu tá lục quân 37 tuổi Tanaka và hai người đã rất nhanh chóng trở thành một đôi. Làm thế nào để gây ra những sự việc rắc rối gây được sự chú ý ở Thượng Hải?

Đối với Yoshiko và Tanaka, đây là chuyện không phải khó khăn gì. Yoshiko nói: “Em thấy để gây chuyện rắc rối thì chẳng gì bằng chuyện đổ máu giữa Trung và Nhật. Nếu như chết một vài người nữa thì hiệu quả lại càng tốt hơn”.

Yoshiko quen biết một nhân viên của công ty Tam Hữu ở Thượng Hải tên là Ngô Bình. Yoshiko tới gặp Ngô Bình giả vờ khóc lóc, nói rằng, khi cô tới chùa Diệu Pháp để thắp hương thì bị mấy tên hòa thượng Nhật Bản trêu ghẹo. Nhìn thấy Yoshiko khóc lóc, Ngô Bình nổi lòng nghĩa hiệp, nói: “Tôi sẽ thay cô dạy cho họ một bài học!”.

Theo sử liệu ghi chép, khoảng 4 giờ chiều ngày 18/1/1932, 5 vị hòa thượng Nhật Bản ở chùa Pháp Diệu như thường lệ đi qua trước cổng công ty Tam Hữu. Bỗng nhiên từ đâu xông ra hơn 20 thanh niên Trung Quốc, tay cầm gậy đánh tới tấp 5 hòa thượng Nhật Bản.

Trận tấn công bất ngờ khiến 3 trong số 5 hòa thượng Nhật Bản bị thương nặng. Trong đó, có một người phải đưa tới bệnh viện cấp cứu nhưng đã chết ngay trong bệnh viện.

Ngay sau cái chết của vị hòa thượng Nhật Bản, Yoshiko lập tức tìm tới tổ chức Thanh niên đồng chí hội của những người Nhật Bản tổ chức tại Thượng Hải, nói rằng mình là người thân của vị hòa thượng bị đánh chết kia, rồi vừa khóc lóc vừa yêu cầu những người thanh niên Nhật Bản giúp mình báo thù.

Vì vậy, hơn 30 thanh niên của tổ chức Thanh niên đồng chí hội đã thành lập cái gọi là “Quân đoàn nghĩa dũng China”. Sau khi bố trí mọi thứ chặt chẽ, đêm 24/1, “quân đoàn” này đã tấn công vào công ty Tam Hữu. Hai bên đã diễn ra một trận kịch chiến khiến rất nhiều người chết và bị thương.

Công ty Tam Hữu với hàng ngàn công nhân bên trong đã bị người Nhật Bản phóng hỏa đốt trụi trong trận tấn công này. Cuộc xung đột khiến mối quan hệ giữa Trung và Nhật ngày càng căng thẳng hơn bao giờ hết. Sự chú ý của thế giới từ khu vực Đông Bắc của Trung Quốc cũng bắt đầu chuyển về phía Thượng Hải. Bốn ngày sau đó, sự kiện 28/1 nổ ra.

Quân đội Nhật Bản tổ chức nhiều cuộc tấn công vũ trang tại Thượng Hải, trong đó lớn nhất là cuộc tấn công quân đoàn 18 của Quốc dân đảng. Sau sự kiện này, Nhật Bản gần như khống chế toàn bộ Thượng Hải, uy hiếp nghiêm trọng thủ đô của Trung Quốc lúc bấy giờ là Nam Kinh. Người ta nói rằng, chính Yoshiko là người đã gây ra sự kiện dẫn đến những ảnh hưởng rất xấu đối với Trung Quốc này.

6. Năm 1933, sau khi Mãn Châu Quốc thành lập, người Nhật Bản cũng thành lập một lực lượng quân sự bù nhìn gọi là Mãn Châu Quốc An Quốc quân và phong cho Yoshiko chức vụ Tổng tư lệnh, cùng tham gia trận chiến Nhiệt Hà tác chiến.

Tuy nhiên, An Quốc quân kỉ luật yếu kém, ô hợp, nhanh chóng ta rãn và biến thành thổ phỉ. Yoshiko nhanh chóng thất vọng, bất mãn, nhiều lần lên tiếng chỉ trích chính sách quân đội Nhật. Vì vậy, năm 1934, Yoshiko bị người Nhật tống giam.

Hai năm sau, Yoshiko được tha và trở về Thiên Tân, tiếp tục hoạt động gián điệp cho người Nhật. Trong suốt thời gian sau đó, quân Nhật và lực lượng phát xít thắng thế trên toàn thế giới, Trung Quốc nằm dưới ách thống trị của người Nhật. Tuy nhiên, quãng thời gian tung hoành ngang dọc của cô cách cách làm gián điệp cho Nhật nhanh chóng chấm dứt.

Tháng 10/1945, sau khi quân Nhật thất bại, Yoshiko bị Cục Quân thống của Quốc dân đảng bắt tại nhà riêng ở Bắc Bình, đồng thời bị đưa ra tòa xét xử với tội danh Hán gian.

Việc xét xử Yoshiko với tội danh Hán gian gây ra rất nhiều tranh cãi, bởi lẽ Yoshiko sang Nhật từ khi rất nhỏ và có quốc tịch Nhật Bản. Nếu như được công nhận là người Nhật thì tội danh của Yoshiko chỉ là tội phạm chiến tranh và có thể không tới mức phải chịu án tử hình.

Điều đáng tiếc là những giấy tờ chứng minh quốc tịch Nhật của Yoshiko lại bị mất trong trận động đất xảy ra tại Nhật Bản.

Trong thời gian diễn ra phiên tòa, người cha nuôi của Yoshiko là Naniwa lại không đưa ra được giấy tờ chứng minh cô có quốc tịch Nhật, ngược lại, lại để lộ nguồn gốc là con cháu của thân vương nhà Thanh của Yoshiko.

Chính vì vậy, ngày 22/10/1947, Yoshiko bị tuyên án tử hình với tội danh phản quốc. Ngày 25/3/1948, sau khi viết xong di chúc, Yoshiko đã bị chính quyền Quốc dân đảng tử hình. Năm đó, Yoshiko mới 41 tuổi.

Hà Phương

Sự thật cái chết của điệp viên lừng danh Kim Bích Huy:
Kawashima Yoshiko còn có tên là Kim Bích Huy, là nữ gián điệp nổi tiếng của Nhật Bản hoạt động tại Trung Quốc trong thế chiến thứ nhất. Sau khi Nhật thua trận, Yoshiko bị người Trung Quốc bắt và xử tử hình.

Tuy nhiên, sau khi Yoshiko bị xử tử không lâu, người ta bắt đầu đưa ra rất nhiều nghi vấn liên quan tới cái chết của cô, thâm chí có người còn khẳng định Yoshiko chưa bao giờ chết. Cho tới tận ngày nay, cái chết của nữ gián điệp lừng danh Nhật Bản này vẫn còn là đề tài tranh luận của không ít các sử gia…

6 giờ sáng ngày 25/3/1948, Yoshiko đang ngủ trong nhà lao thì bị gọi dậy. Sau đó, cảnh vệ đưa Yoshiko rời khỏi nhà lao. Chỉ đúng một tiếng trước đó, đơn kháng cáo của Yoshiko đã bị bác bỏ.

Ở góc Tây Nam, hai viên cảnh sát của tòa án giữ chặt vai của Yoshiko, ép cô ta quỳ xuống và quay mặt vào tường. Chỉ một lúc sau, một tiếng súng trầm đục vang lên, ngay sau, Yoshiko ngã gục xuống mặt đất, kết thúc cuộc đời của một nữ gián điệp lừng danh.

Cũng một tiếng trước đó, hơn 30 phóng viên của các tờ báo ở Bắc Bình, nơi diễn ra phiên tòa xét xử Yoshiko không quản gió rét tập trung tại cử số 1 nhà lao Bắc Bình. Họ nhận được lời mời của Chính phủ Dân quốc tới đưa tin về vụ tử hình nữ gián điệp Yoshiko.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Images794869_su_that_cai_chet_diep_vien_Kawashima_Yoshiko_phunutoday.vn_1

Kawashima Yoshiko còn có tên là Kim Bích Huy, là nữ gián điệp nổi tiếng của Nhật Bản hoạt động tại Trung Quốc trong thế chiến thứ nhất.
Tuy nhiên, dẫu họ có cố gắng thuyết phục ra sao, những viên cảnh sát của nhà lao Bắc Bình vẫn nhất định không cho cánh phóng viên vào. Cách đối xử này hoàn toàn khác với những gì đã xảy ra tại phiên tòa xử Yoshiko trước đây. Lẽ nào việc thi hành án một cách lặng lẽ như vậy là có uẩn khúc gì đó?

Trước khi Yoshiko bị hành quyết khoảng nửa năm, vào tháng 10/1947, Chính phủ Quốc dân công bố cáo trạng đối với Yoshiko. Lúc bấy giờ, chính phủ còn mời tất cả những tờ báo lớn ở Bắc Bình tới đưa tin toàn bộ quá trình thẩm vấn tại phiên tòa.

Thậm chí, họ còn liên hệ với công ty điện ảnh mời họ tới quay hẳn một bộ phim tài liệu. Ngày xét xử, rất nhiều người dân Bắc Bình đã chen lấn vào tòa án nhân dân tối cao Hà Bắc để được tận mắt nhìn thấy nữ gián điệp nổi tiếng của Nhật Bản.

Do ngày hôm đó quá đông người, tình hình lộn xộn, quan tòa buộc phải cho lui ngày xét xử lại. Ngày phiên tòa mở lại, tòa án được đặt ngay ngoài trời, những người dân tới tham gia đông như hội.

Vì sao khi xét xử có thể công khai nhưng đến khi hành hình lại nhất quyết không cho phép các phóng tiếp cận dù đã có lời mời? Cánh phóng viên đợi lâu quá, vừa rét vừa bực mình, dùng chân đá thình thình vào cánh cửa nhà ngục.

Những người dân tò mò tìm tới xem hành hình cũng giúp cánh phóng viên đập cửa. Trong khi đó, bên trong nhà lao, Yoshiko đã bị giải tới pháp trường. Sau khi cánh phóng viên nhiều lần thuyết phục, nài nỉ, thỏa hiệp với nhà tù, phía nhà tù vẫn không đồng ý để hơn 30 phóng viên vào bên trong mà chỉ đồng ý cho 2 phóng viên người Mỹ vào.

Khoảng hơn một giờ sau, thi thể của Yoshiko được đưa ra ngoài. Mọi người lập tức chạy lại vây quanh. Ngay lúc đó đã có người cảm thấy nghi ngờ. Thi thể người phụ nữ được đưa ra ngoài máu me bùn đất đầy mặt, không thể nhìn ra đó chính là Yoshiko.
Nghe nói lúc bấy giờ đội hành hình ở Bắc Bình dùng đạn nổ, bắn từ phía sau lưng tới khi ra trước mặt thì nổ khiến mặt mũi không còn nguyên dạng. Sau đó, một tăng nhân Nhật Bản được cha nuôi của Yoshiko nhờ vả đã tới nhà ngục xin được đưa thi thể của Yoshiko đi hỏa táng.

Một ngày sau khi Yoshiko bị tử hình, các tờ báo lớn ở Bắc Bình bên cạnh việc đưa tin Yoshiko bị hành hình còn đăng cả thư kháng nghị của phóng viên lên chính phủ. Trong thư kháng nghị, cánh phóng viên chỉ trích nhà tù Bắc Bình đã ưu ái phóng viên ngoại mà khinh thường phóng viên nội.

Đồng thời, họ cũng đặt ra những nghi vấn đối với việc vụ tử hình Yoshiko được phía nhà ngục thực hiện một cách lén lén lút lút, không quang minh chính đại: “Vì sao lại làm cho mặt tội phạm be bét như vậy, lại còn trát đầy bùn lên, lẽ nào để khiến người ta không thể nhận ra?”

Có những phóng viên còn để ý chi tiết hơn: “Yoshiko lâu nay luôn đóng giả là nam giới nên thường cắt tóc ngắn. Tai phiên tòa xét xử, hình ảnh của cô ta vẫn y như vậy. Tuy nhiên, thi thể được phía nhà giam đưa ra ngoài tóc lại rất dài, có thể quấn một vòng quanh cổ?”

Hàng loạt những câu hỏi, những thắc mắc liên quan tới vụ tử hình nữ gián điệp Yoshiko đã trở thành đề tài bàn tán của tất cả người dân Bắc Bình.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Images794870_su_that_cai_chet_diep_vien_Kawashima_Yoshiko_phunutoday.vn_2

Thi thể của Kawashima Yoshiko sau khi bị xử bắn
Tuy nhiên, hơn một ngày sau, không chỉ phía Chính phủ Dân quốc không hề có bất cứ động tĩnh nào mà tất cả các tờ báo hôm qua còn chỉ trích một cách kịch liệt, moi móc đủ mọi chỉ tiết thì nay im re. Tuyệt nhiên, người ta không thấy có bất cứ một dòng chữ nào xuất hiện trên báo liên quan tới vụ xử tử Yoshiko nữa.

Những mọi chuyện không phải vì thế mà chấm dứt. Bắt đầu từ đây, ở những nơi đầu ngõ cuối hẻm, người ta bắt đầu truyền tai nhau rằng, Yoshiko thực ra chưa chết.

Ngày 1/4/1948, tức là ngày thứ 6 kể từ ngày diễn ra vụ tử hình Yoshiko. Tờ “Kinh thế Nhật báo” của Bắc Bình đột ngột công bố một thông tin vô cùng giật gân. Bài báo đã tường thuật lại một cách chi tiết cuộc gặp giữa phóng viên tờ báo này với Yoshiko.
Bên trong nội dung còn có nhiều đoạn phỏng vấn mà phóng viên đã thực hiện với Yoshiko. Khi bài báo này xuất hiện, vụ tử hình Yoshiko vốn đã mơ mơ hồ hồ càng trở nên bí hiểm.

Ngày 15/10/1947, tại phiên tòa Yoshiko diễn ra ngoài trời, Yoshiko mặc Tây phục, tóc cắt ngắn, rất bình thản trả lời các câu hỏi của tòa án.

Quan tòa cho rằng, Yoshiko không chỉ lấy nhiều thông tin tình báo của Trung Quốc mà còn can dự vào nhiều sự kiện như thành lập Mãn Châu Quốc,… vì vậy đã tuyên mức án tử hình đối với Yoshiko. Tuy nhiên, trước mức án cao nhất ấy, Yoshiko chỉ lạnh lùng nhấn mạnh lại rằng, mình là người Nhật Bản chứ không phải là “Hán gian”.

Thân thế của Yoshiko là một câu chuyện phức tạp. Yoshiko vốn tên thật là Ái Tân Giác La Hiển Dư, con gái thứ 14 của Túc thân vương Thiện Kỳ nhà Thanh. Yoshiko từ nhỏ đã tỏ ra là một cô bé thông minh lanh lợi, là côn con gái mà Thiện Kỳ yêu thương nhất. Vì thế, năm Yoshiko lên 6 tuổi, Thiện Kỳ quyết định gửi Hiển Dư sang Nhật Bản làm con nuôi của Kawashima Naniwa.
Kawashima Naniwa là người Shinshu, Nhật Bản. Năm 1880, Naniwa thi vào khoa ngoại ngữ của trường Đại học Kyoto. Tới năm 1886, Naniwa sang Thượng Hải, Trung Quốc với nhiệm vụ tìm kiếm thông tin tình báo về biên phòng ở khu vực Hoa Đông Trung Quốc.

Là người tinh thông binh pháp, lại rất giỏi vẽ bản đồ vì thế, những thông tin tình báo mà Naniwa mang về rất được quân Nhật coi trọng. Tới năm 1900, khi 45 tuổi, Naniwa với tư cách là phiên dịch theo liên quân 8 nước tiến vào Bắc Kinh.

Khi liên quân chuẩn bị nã pháo xông vào tử cấm thành thì Naniwa dùng vốn tiếng Trung rất thành thạo của mình dụ hàng quân lính triều Thanh, nhờ vậy, Tử Cấm Thành thoát được trận tàn phá. Thiện Kỳ nghe biết chuyện này, rất thích Naniwa.

Sau khi gặp mặt lần đầu tiên, Thiện Kỳ cảm thấy Naniwa và mình rất tâm đầu ý hợp. Từ đó về sau, Naniwa trở thành một vị khách quý của Túc Vương phủ, có thể tự do ra vào không cần hỏi han.

Tháng 2/1912, Hoàng đế Phổ Nghi bị bức thoái vị, triều Thanh sụp đổ. Trong số 8 vị thân vương phò chính, người trẻ nhất là Túc Vương Thiện Kỳ không thể chấp nhận được chuyện này vì thế từ chối ký vào chiếu thư thoái vị của hoàng đế.

Luôn giương lá cờ “Mãn Mông độc lập”, Naniwa là người cực lực ủng hộ Thiện Kỳ còn Thiện Kỳ vì muốn thực hiện mộng tưởng khôi phục nhà Thanh của mình bèn giao đứa con gái mà mình rất yêu quý cho Naniwa nuôi nấng dạy dỗ, hy vọng có ngày nó sẽ giúp ích cho sự nghiệp “phục quốc” của mình.

Sau đó ít lâu, mới 6 tuổi, Hiển Dư vượt biển sang xứ sở Phù Tang, đồng thời đổi tên theo họ của cha nuôi, trở thành Kawashima Yoshiko.

Ngay từ khi còn rất nhỏ, Naniwa đã đem tư tưởng “Mãn Mông độc lập” nhồi vào đầu Yoshiko. Lúc bấy giờ, ra đình Naniwa là nơi quân phát xít thường xuyên tụ tập, do vậy, ở lâu, tư tưởng chủ nghĩa quân quốc Nhật Bản cũng bắt đầu ngấm vào đầu của Yoshiko.

Năm 1922, Thiện Kỳ qua đời, mới 16 tuổi, Yoshiko lại vượt biển về Trung Quốc. Trong di chúc của mình, Thiện Kỳ dặn dò con gái phải dốc toàn bộ sức lực cho công cuộc phục hồi vương triều Mãn Thanh, trung thành với lý tưởng “Mãn Mông độc lập”.

Sau khi lo tang lễ xong, trở về Nhật Bản, Yoshiko bỗng trở nên trầm ngâm ít nói. Tuy nhiên, điều khủng khiếp nhất với Yoshiko chính là, một năm sau đó, người cha nuôi hơn cô ta 42 tuổi đã cưỡng bức cô. Cùng lúc bị hai cú sốc, Yoshiko từ đó thay đổi hẳn. Cô bắt đầu cắt tóc ngắn, mặc Tây phục giống hệt như đàn ông.

Ngoài ra, Yoshiko còn cố gắng học cưỡi ngựa, bắn súng, lái xe thậm chí là lái máy bay, sau đó còn học tiếng Anh, tiếng Nga và cả tiếng địa phương các vùng của Trung Quốc. Được Naniwa bồi dưỡng, Yoshiko nhanh chóng thành thạo tất cả các kỹ năng để trở thành một gián điệp.

Tại phiên tòa, Yoshiko bám chặt lấy việc Naniwa đã nhận nuôi mình, nhất định nhận mình là người Nhật Bản chứ không phải là người Trung Quốc vì thế, Chính phủ Dân quốc không có quyền xử tội cô ta.

Tuy nhiên, Chính quyền Dân quốc thì lấy lý do rằng, Naniwa chưa bao giờ làm thủ tục chính thức nhận nuôi Yoshiko, vì thế không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh Yoshiko là người Nhật Bản. Cuối cùng, tòa án quyết định xử tội Yoshiko như một người Trung Quốc chứ không phải là người Nhật Bản.

Ngày 15/10/1947, tòa án tuyên án Yoshiko phạm tội “Hán gian” và “gián điệp” với mức án cao nhất là tử hình. Tuy nhiên, tại thời điểm tòa tuyên án, Yoshiko hoàn toàn không biểu lộ chút tình cảm kinh sợ nào.

Khi cảnh vệ dẫn Yoshiko rời khỏi tòa án, cách gián điệp này còn để lộ một nụ cười mỉm rất bí hiểm. Nụ cười bí hiểm của Yoshiko sau khi bị tuyên án tử hình là rất không bình thường và được rất nhiều người để ý. Khi đó, người ta đã từng bàn tán xôn xao về thái độ của Yoshiko.

Sau khi Yoshiko bị xử tử vài ngày, có một người tên là Lưu Phượng Trinh tới báo án. Lưu Phượng Trinh nói rằng, mẹ ruột của mình mất tích, còn nói, chị gái của mình là Lưu Phượng Linh là thế thân của Yoshiko.

Theo lời kể của Lưu Phượng Trinh thì chị gái của cô ta khi ở trong ngục đã bị bệnh dạ dày rất nặng không còn khả năng trị khỏi. Vì thế, mẹ của cô ta đã mang chị gái cô ta bán lấy 10 nén vàng, biến chị gái của mình trở thành vật thế thân cho một tội phạm bị tuyên án tử hình.

Người ta nói rằng, Lưu Phượng Linh khá giống với Yoshiko, lại biết nói tiếng Nhật và là người con rất hiếu thuận, nói rằng, dẫu sao cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa, chi bằng dùng tính mạng của mình đổi lấy 10 nén bạc cho mẹ an dưỡng tuổi già. Cai ngục hứa hẹn 10 nén vàng nhưng sau khi sự việc xong xuôi lại chỉ đưa có 4 nén. Mẹ của Lưu Phượng Linh mới đi tìm cai ngục để đòi thì mất tích, tới nay vẫn chưa thấy trở về.

Vụ tử hình Yoshiko càng ngày càng trở nên lớn chuyện, báo chí lẫn người tranh cãi không ngừng, mũi dùi dư luận liên tục chĩa vào Chính phủ Dân quốc. Nếu như những gì đồn đại là có thực thì có thể nói đây là vụ scandal lớn của tư pháp Chính phủ Dân quốc.

Do bị áp lực của dư luận, Chính phủ Quốc dân vội vàng lên báo thanh minh, kiên quyết phủ nhận không có chuyện có người đi cửa sau để phóng thích Yoshiko.

Vị phóng viên của tờ “Kinh thế Nhật báo” cũng vội vàng lên thanh minh, nói rằng, do hôm đó mình bất mãn với cách cư xử của nhà tù nên vào ngày cá tháng tư mới cho đăng bài đó để “đùa một chút”.

Cũng cùng lúc đó, cô gái có tên Lưu Phượng Trinh, sau khi ném “quả bom” thông tin về Yoshiko cũng đã biệt tăm biệt tích trong khi dư luận còn đang tranh cãi không ngớt về thông tin cô ta đưa ra.

Tuy nhiên, những nghi vấn và tranh luận về cái chết của Yoshiko chỉ giống như một cơn bão mạnh thổi qua nhưng sau đó cũng bắt đầu chìm xuống. Khi dân chúng bắt đầu chuyển mối quan tâm của mình vào những vấn đề khác thì vẫn có một bộ phận người dân tin rằng, Yoshiko chưa bao giờ chết.

Đáng nói là những lời đồn về Yoshiko sau đó đều có căn cứ rất chắc chắn. Thầy giáo gia đình của Yoshiko ở Nhật Bản đã đưa ra một suy đoán rằng: “Khi tôi nghe nói rằng, tóc ở tai của người chết rất dày thì tôi lập tức tôi đã đoán rằng đó nhất định không phải Yoshiko mà là thế thân”.

Anh trai của Yoshiko là Kim Hiến Lập trong cuốn hồi ký của mình cũng từng nói: Túc thân vương có lãnh địa ở vùng Đông Bắc gần Mông Cổ. Sau khi Yoshiko bị tử hình không lâu, người trông giữ lãnh địa này từng gọi điện cho ông ta. Trong cuộc nói chuyện lần đó, người trông giữ lãnh địa này đã ngầm thông báo với ông ta rằng, Yoshiko đã tới nơi an toàn, chuẩn bị xuất cảnh.

Ngày 15/8/1945, Nhật Bản tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Yoshiko ở trong nơi ẩn nấp của mình ở Bắc Bình không dám ra ngoài, hàng ngày chỉ bật radio lên để nghe ngóng tình hình. Ngày 22/8, Phổ Nghi chuẩn bị lên máy bay chạy tới Nhật Bản thì bị Hồng quân Liên Xô bắt sống.

Yoshiko nghe tin này qua radio đã kinh hoàng khóc lên khóc xuống. Sau đó không lâu, hai tờ bố cáo của Quốc dân Đảng đem lại cho Yoshiko một chút hy vọng. Bố cáo tuyên bố, để cho quân Nhật đã giải giáp và quân đội Mãn Châu Quốc duy trì trị an tại địa phương.

Quả nhiên, ngay ngày hôm sau, người ta thấy quân Nhật và quân đội Mãn Châu Quốc xuất hiện đầy đường phố Bắc Bình. Ngay sau đó, thông tin Chu Phật Hải, phó chủ tịch của chính phủ Uông Tinh Vệ đã được Tưởng Giới Thạch phong làm Tư lệnh Cảnh bị.
Thông tin này khiến những người trước kia theo quân Nhật nhảy cẫng lên vì sung sương, nghĩ rằng, biết đâu mình sẽ trở thành một “nhân viên hoạt động ngầm”, không những tránh được tai họa mà còn được đổi đời.

Yoshiko cho rằng, mình ở Trung Quốc đã lâu, quan hệ cũng không ít, vì vậy cũng hy vọng rằng mình sẽ được đứng vào hàng ngũ những nhân viên “hoạt động ngầm”.

Tới ngày 11/10/1945, Bắc Bình bị khống chế hoàn toàn, tướng quân Tôn Liên Trọng chỉ huy chiến khu 11 mở tiệc to cho mời toàn bộ những “nhân viên hoạt động ngầm” tại Bắc Bình tới dự. Yoshiko cũng là một trong số những người được mời.

Trong bữa tiệc đó, Yoshiko đã uống cho tới tận khi say mèm mới quay về nhà. Tuy nhiên, ngay đêm hôm đó, Tôn Liên Trọng đã ra lệnh bắt Yoshiko. Việc điều tra cũng bắt đầu từ hôm đó. Sau hai tháng thẩm vấn, tòa án đã tuyên án Yoshiko mức án tử hình.

Tuy nhiên, lúc bấy giờ, Yoshiko không hề từ bỏ ham muốn được sống. Yoshiko đã viết thư cho Naniwa, mong ông ta nhanh chóng gửi chứng minh hộ tịch từ Nhật Bản sang. Naniwa nhanh chóng trả lời thư tuy nhiên lại không nói rõ Yoshiko có quốc tịch Nhật Bản.

Tòa án cuối cùng đã phán quyết Yoshiko là người Trung Quốc. Một người từng hết lòng hết sức phụng sự nước Nhật, nay lại bị những người “đồng chí” của mình bỏ rơi.

Như vậy, nếu như Yoshiko đúng là có người cứu thoát thì người đó chắc chắn không phải là Naniwa, cũng không phải là người Nhật. Vậy, ai mới là người có thể cứu Yoshiko? Trả lời câu hỏi này, phải bắt đầu từ hoạt động gián điệp của Yoshiko.

Cuối năm 1931, quân Quan Đông Nhật Bản phái người bí mật đưa Phổ Nghi từ Thiên Tân tới Đông Bắc. Do di chuyển quá vội, người ta đã không kịp đem theo Hoàng hậu Uyển Dung. Quân Nhật Bản quyết định phái Yoshiko, người vốn từng có thân phận cách cách tới cứu Hoàng hậu Uyển Dung.

Sau đó không lâu, một cô gái còn rất trẻ xuất huyện trước cửa Tịnh Viên khóc lóc nói rằng, mẹ của cô ta làm công trong Tịnh Viên bệnh nặng sắp chết, cô ta muốn vào gặp mẹ lần cuối.

Sau đó, Yoshiko đã đem Hoàng hậu Uyển Dung giấu vào trong cỗ quan tài mà cô ta đem vào, rồi viện cớ phát tang cho mẹ, mang quan tài ra khỏi Tịnh Viên.

Nhờ có sự giúp sức của Yoshiko, Hoàng hậu Uyển Dung cuối cùng đã về tới Trường Xuân thuận lợi. Có thể nói, trong lần giải cứu Hoàng hậu Uyển Dung này, Yoshiko đã có công lớn đối với Hoàng đế Phổ Nghi cũng như hoàng tộc.

Nay Yoshiko gặp nạn, hoàng tộc Ái Tân Giác La rất có thể sẽ nghĩ cách để cứu cô ta. Anh trai của Yoshiko, Kim Hiến Lập cũng từng nói trong hồi ký rằng: “Lúc bấy giờ, vợ của Tôn Liên Trọng, chỉ huy chiến khu 11 đóng tại Bắc Bình có mối quan hệ huyết thống với hoàng tộc nhà Thanh. Tôi quyết định thông qua mối quan hệ này để cứu Yoshiko". Tôn phu nhân nói: ‘Khi hành quyết, có thể dùng vật thế thân để cứu mạng Yoshiko. Tuy nhiên, cần phải có khoảng 100 nén vàng mới có thể giải quyết được việc này’”.

Như vậy, Hoàng tộc Ái Tân Giác La là những người đầu tiên có khả năng sẽ tìm cách cứu Yoshiko. Và, ngoài dòng họ Ái Tân Giác La, còn ai có thể ra tay cứu cô Cách Cách gián điệp Yoshiko?

Hà Phương
      
Prosperity
Prosperity Tích cực

Cấp bậc: Tích cực

Giới tính : Nam

Bài viết : 435

Danh vọng : 765

Uy tín : 0

Kỳ 7: Josephine Baker - điệp viên sơn ca

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 97802510
“Viên ngọc đen” hay “Vệ nữ đồng”, ấy là những mĩ từ thường được dùng để miêu tả sắc đẹp của nữ nghệ sĩ tài năng, Josephine Baker. Sinh ra ở thành phố St. Louis, bang Missouri (Mỹ), 12 tuổi, Josephine đã bỏ học, theo nghề ca kĩ.

Từ những buổi biểu diễn trên đường phố, Josephine được chọn vào dàn đồng ca của thành phố St. Louis và bắt đầu tỏa sáng trên sân khấu nhà hát Chams-Élysées (Pari, Pháp) năm 1925 ở tuổi 19. Tới tận ngày nay, khi Josephine đã qua đời được 33 năm, người ta vẫn không thể quên hình ảnh người nghệ sĩ da mầu ấy trong “Vũ điệu hoang dã” Danse Sauvage nóng bỏng và đầy khêu gợi. Josephine xuất hiện với chiếc váy ngắn được kết bởi những quả chuối nhân tạo. Cùng với tiết tấu rộn ràng, sự chuyển động của cơ thể Josephine ngày càng mạnh. Ban nhạc nhấp nhổm. Khán giả như hút theo những đường cong tuyệt mỹ, rồi bùng lên trong tiếng vỗ tay vang dội.  

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 500_thumb

Josephine ở Havana (Cuba) năm 1950.
Đó là hình ảnh của một Josephine trong vai trò nghệ sĩ. Ở khía cạnh này, Josephine đã làm quá tốt. Lời ca, tiếng hát, điệu múa của Josephine không chỉ làm vơi đi nỗi buồn đau, tang tóc, thê thảm của chiến tranh, mà còn tạo niềm hứng khởi cho các binh sĩ thuộc lực lượng Đồng minh trong cuộc chiến chống phát xít. Tuy nhiên, ít ai biết rằng Josephine còn tỏ ra rất xuất sắc khi được giao thực thi những nhiệm vụ tình báo.

Josephine hợp tác với tình báo Pháp, đơn giản là vì bà là công dân Pháp (năm 1937, Josephine nhập quốc tịch Pháp) và muốn phục vụ vì lợi ích của nước Pháp cũng như Đồng minh chống lại chủ nghĩa phát xít. Josephine có tất cả những phẩm chất cần thiết cho một điệp viên. Đó không chỉ là danh tiếng và sức cuốn hút đối với tất cả những ai tiếp xúc, mà còn là trí tuệ sâu sắc, khiếu hài hước tuyệt vời. Ngoài ra, Josephine còn được đại úy Phòng nhì Pháp, Jack Aptay, huấn luyện cẩn thận những kỹ năng hoạt động gián điệp.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 1375024603.9695

Josephine trong vũ điệu Danse Sauvage nóng bỏng.
Từ đó, những chuyến lưu diễn của Josephine đều mang mục tiêu kép: nghệ thuật và tình báo. Josephine là người đã phát hiện ra bộ mặt thật của tên gián điệp Đức, Hains Raynert, đội lốt doanh nhân có tên George Runke, chuyên chỉ đạo việc bắt giữ những người Pháp yêu nước tìm cách vượt biên giới bắt liên lạc với chính phủ lưu vong của Tướng De Gaulle. Josephine cũng là người đã thu thập những thông tin chi tiết về tình hình Angiêri như hệ thống công sự bờ biển, việc bố trí lực lượng phòng thủ… nhằm giúp quân Đồng minh thực hiện kế hoạch đổ bộ lên Angiêri. Josephine có mặt ở khắp nơi từ Mỹ, châu Âu đến Bắc Phi để thực hiện những sứ mệnh trên giao.

Tình báo Đức và Italia nghi ngờ Josephine là tình báo của quân Đồng minh, không chí ít cũng có cảm tình với Tướng De Gaulle, nhưng không dám bắt vì sợ sẽ làm dấy lên làn sóng phản đối. Và thế là sau khi phát xít Đức đầu hàng, Josephine đã bảo toàn được tính mạng, về hưu với tư cách một “điệp viên đặc biệt”. Những đóng góp của Josephine không chỉ được phía Pháp mà cả quân Đồng minh ghi nhận. Năm 1942, tư lệnh quân Đồng minh, Tướng Paton đến Casablanca. Được tin Josephine đang ở đây và bị ốm, ông đã gửi cho Josephine một bó hoa với dòng chữ: "Tặng Josephine Baker, người đã rất dũng cảm giúp đỡ chúng tôi". Tướng De Gaulle, ngoài việc trao tặng Josephine huân chương Thập tự và huy chương Kháng chiến còn gửi cho Josephine một bức thư bày tỏ lòng biết ơn vì Josephine đã "làm việc và phục vụ xuất sắc trong những thời kỳ khó khăn nhất của nước Pháp”. Những năm sau chiến tranh, Josephine lao vào đấu tranh chống lại nạn phân biệt chủng tộc và dồn sức chăm sóc 12 đứa con nuôi đến từ 4 châu lục: Á, Âu, Phi, Mỹ mà bà gọi là “bộ tộc cầu vồng”.

Nguồn: Minh Thành/ Baotintuc
      
Prosperity
Prosperity Tích cực

Cấp bậc: Tích cực

Giới tính : Nam

Bài viết : 435

Danh vọng : 765

Uy tín : 0

Kỳ cuối: Nancy Wake - điệp viên đứng đầu danh sách đen của Gestapo

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX Nancy10
Cơ quan mật vụ Đức Quốc xã, Gestapo, đã đặt giải thưởng 5 triệu frank cho ai lấy được đầu của Nancy Wake, nhưng cũng đành bó tay. Với một mớ giấy tờ giả như thật, nữ điệp viên bị Gestapo gắn cho biệt danh “Chuột bạch” và đưa lên vị trí đầu tiên trong bản danh sách đen này đã thoát qua mọi cửa tử, giành quyền sống chính đáng, góp phần vào chiến thắng của quân Đồng minh trước phe Trục. Nancy từng nói: “Tôi thù ghét chiến tranh và bạo lực. Khi gót giầy xâm lược của phát xít Đức lê khắp châu Âu, tôi cứ nghĩ phụ nữ chẳng có lý do gì để ru rú trong nhà bởi chỉ dựa vào sự đấu tranh của đàn ông thôi thì chưa đủ”. Tận mắt chứng kiến cảnh quân đội Đức thảm sát người Do thái, tấn công những kẻ đồng tính luyến ái, dân Gypsy trên đường phố Pari (Pháp), Viên (Áo), Nancy càng quyết tâm đi theo con đường chống phát xít.

Năm 1935, Nancy gặp nhà công nghiệp Pháp giàu có, Henri Fiocca. Hai người có cảm tình với nhau. Bốn năm sau, một đám cưới linh đình đã được tổ chức. Nancy và Henri chung sống hạnh phúc trong một căn nhà lộng lẫy trên một quả đồi nhìn xuống cảng Marseille. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Hitler xua quân xâm chiếm Pháp. Chia tay những cuộc du ngoạn đây đó, những buổi tiệc tùng với champagne và trứng cá muối, Nancy bắt đầu cuộc đời mạo hiểm. Lợi dụng thân phận là vợ một nhà doanh nghiệp lớn, Nancy đã có được rất nhiều loại giấy tờ giả khác nhau để có thể lui tới và lưu lại những vùng bị quân Đức chiếm đóng. Bỏ tiền mua một chiếc xe cứu thương, tự tay Nancy lái đưa hơn 1.000 tù binh chiến tranh và phi công quân Đồng minh bị Đức Quốc xã bắt xuyên qua biên giới Pháp, sang Tây Ban Nha an toàn. Phát hiện ra sự nguy hiểm của “Chuột bạch”, Gestapo đã treo thưởng lớn cho ai cung cấp thông tin, bắt hoặc giết được Nancy. Gestapo đặt máy ghi âm điện thoại nhà Nancy, mở những bức thư gửi tới cho Nancy…

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 1375024769.6384

Một trong những giấy tờ giả của Nancy.
Nhận thấy tình hình ở Pháp quá bất lợi, Nancy quyết định vượt biên sang Tây Ban Nha, rồi tới Anh. Chồng bà cũng hối thúc: “Em phải đi nhanh, càng sớm càng tốt”. Nancy vẫn nhớ câu cuối cùng bà nói với chồng: “Chẳng bao lâu nữa, em sẽ lại về với anh”. Nhưng Nancy không bao giờ có thể gặp lại chồng nữa. Vì khoảng một năm sau khi Nancy trốn đi, Gestapo đã tới bắt chồng bà. Dù bị tra tấn dã man, nhưng Henri quyết không khai nơi lẩn trốn của vợ, cuối cùng bị Gestapo đem đi xử tử.

Tại Luân Đôn, Nancy gia nhập Cục Hành động Đặc biệt (SOE), tiếp tục sự nghiệp chống phát xít. Khi đó SOE có tổng cộng hơn 500 thành viên, Nancy là một trong số 39 nữ điệp viên ít ỏi của SOE. Sau khi được huấn luyện nghiệp vụ chuyên môn, gồm các thủ đoạn ám sát, sử dụng điện đài, đặt thuốc nổ đánh phá những cơ sở hạ tầng quan trọng…, Nancy được đưa về Pháp. Tháng 4/1944, Nancy và một cộng sự khác có mặt ở tỉnh Auvergne thuộc miền trung nước Pháp, phụ trách việc chiêu mộ, tổ chức lực lượng kháng chiến ngầm và xây dựng kho vũ khí bí mật cũng như sự hoạt động của đường dây liên lạc vô tuyến điện giữa người chỉ huy lực lượng kháng chiến Pháp ở Auvergne, Đại úy Henri Tardivat, với Luân Đôn. Dưới sự lãnh đạo của Nancy, lực lượng kháng chiến của Pháp ở Auvergne từ 3.000 quân đã phát triển lên trên 7.000 quân, tạo ra sức ép mạnh mẽ đối với quân Đức. Đồng thời, các kháng chiến quân Pháp ở Auvergne đã tấn công mạnh mẽ vào quân Đức, mục đích là làm tiêu hao binh lực, vũ khí trang bị, giảm sức kháng cự của quân Đức trước khi quân Đồng minh đổ bộ lên Normandie.

Những nữ điệp viên tuyệt sắc tài ba của thế kỷ XX 25072910
Sau khi Chiến tranh Thế giới lần thứ II kết thúc, Nancy tiếp tục làm việc cho SOE ở Phòng tình báo, Bộ Hàng không Anh. Năm 1960, Nancy kết hôn cùng John Forward, một tù nhân chiến tranh người Anh và chuyển sang sinh sống ở Ôxtrâylia. Để ghi nhận công lao của Nancy, Chính phủ Pháp đã tặng bà Huân chương Danh dự, Huân chương Thập tự Chiến tranh và Huân chương Kháng chiến, còn Chính phủ Mỹ tặng bà Huân chương Tự do, Chính phủ Ôxtrâylia là Huân chương Hữu nghị và Chính phủ Anh là Huân chương George. Nancy trở thành nữ điệp viên nhận được nhiều huân chương nhất từ quân Đồng minh.

Nguồn: Minh Thành/ Baotintuc
      
      

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Quyền hạn của bạn

Bạn không có quyền trả lời bài viết
free counters



  • Đoàn Ngọc Khánh

    mobile phone 098 376 5575


    Đỗ Quang Thảo

    mobile phone 090 301 9666


    Nguyễn Văn Của

    mobile phone 090 372 1401


    IP address signature
    Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Báo cáo lạm dụng | Thảo luận mới nhất