Change background image
LQ2

Những người bạn Lục quân 2


You are not connected. Please login or register

Chuyển đến trang : Previous  1, 2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 2 trong tổng số 2 trang]

avatar
Office Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 778

Danh vọng : 1600

Uy tín : 10

First topic message reminder :

Tuyển tập các bài viết trong sách "Sao trong mắt Lê Hoàng" cùng một số bài khác trong blog "Ngòi bút Lê Hoàng" về những người nổi tiếng trong giới showbiz và về chính ông - đạo diễn, biên kịch, nhà báo Lê Hoàng:

- Lý Nhã Kỳ xinh đẹp, sexy và mánh khóe!
- Ngọc Diệp như con chích choè tung đuôi tứ phía
- Không ngạc nhiên nếu báo đưa tin Mai Khôi giết người
- Ngọc Trinh - hoa hậu nói là phải tin thôi!
- Cạnh Khánh Thy, Lê Hoàng thành gã trai bèo nhèo
- Thủy Tiên không để cho xã hội kịp thở
- Lê Cát Trọng Lý có 'ba vòng to đùng'
- Một nửa số con gái Sài Gòn yêu Midu
- Đám cưới Xuân Lan khiến mấy chục đại gia nhảy cầu
- Phương Thanh đánh nhau trên vỉa hè
- Cái gì Lê Minh Sơn cũng quy về sex một cách cực kỳ tài năng
- Đại Nghĩa là một diễn viên gần như vĩ đại
- Minh Nhí sắm 'Mẹc' đầu tiên trong giới nghệ sĩ
- Nếu có bộ phim về mình, Việt Trinh sẽ không đóng nổi vì quá phức tạp
- Có thời, Hiền Thục là nữ hoàng của các event
- Chân dung kỳ quặc về diễn viên Hiếu Hiền trong mắt Lê Hoàng
- Đi cùng Thanh Lan và Đơn Dương, bộ dạng tôi chẳng ra gì
- Nhờ Phi Thanh Vân chém nhà báo, chắc cô cũng làm
- Lê Khanh đi guốc trong bụng tôi
- Phác thảo chân dung Thanh Thủy: Thủy "còi" một cõi đi về
- Hãy cẩn thận khi tranh luận với Phan Thị Vàng Anh
- Huy Khánh thơm như bắp rang bơ... hút gái đẹp
- Lê Hoàng trổ bút ‘nắn nót’ Phú Quang
- Mít Tơ Đàm (Đàm Vĩnh Hưng) trong mắt Lê Hoàng
- Tùng Điên (họa sĩ Hoàng Hà Tùng)
- Quyền Linh trong mắt Lê Hoàng
- Những “bi hài kịch” mang tên Lương Mạnh Hải
- Dũng Khùng (Nguyễn Quang Dũng) – Lờ đờ như kẻ cướp
- Vũ Ngọc Đãng: Con nai giả con nai già
- Lê Hoàng: “Ngu mới làm giám khảo”
---------------------------
Giới thiệu về Tác giả - Tác phẩm:
Những người đẹp nào từng "qua tay" Lê Hoàng?

Lê Hoàng không chỉ là một đạo diễn nổi tiếng mà còn được biết đến là một vị giám khảo đắt sô trong các cuộc thi truyền hình và đặc biệt là một cây bút hài hước, thâm thúy.


Nổi tiếng từ những bộ phim nghệ thuật kinh điển những năm 90 của thế kỉ trước như: Chiếc chìa khoá vàng, Ai xuôi vạn lý, Lương tâm bé bỏng... nhưng "thời đại" của Lê Hoàng không dừng lại ở đó. Ông trở thành đạo diễn đi đầu trong thể loại phim nhựa giải trí với các bộ phim gây sốt: Gái nhảy, Những cô gái chân dài, Lọ lem hè phố... Thế nhưng, phim ảnh không phải là nhân tố chính làm nên thương hiệu "đạo diễn đanh đá" của Lê Hoàng.

Lê Hoàng: Đạo diễn đanh đá

Lê Hoàng tự nhận mình là nghệ sĩ viết báo nhiều nhất. Quả thực với bút danh Lê Thị Liên Hoan (tên của vợ ông), Lê Hoàng đã viết những bài báo mà đọc xong người ta phải viết ngay một câu bình luận, chia sẻ trên mạng xã hội hoặc rủ bạn bè cùng đọc để bàn tán thì mới cảm thấy sảng khoái.

Ngòi bút của Lê Hoàng dù viết về ngôi sao hay viết một quan điểm sống, thậm chí tự nói về bản thân mình đều mang những thâm ý sâu xa. Phong cách viết châm biếm của Lê Hoàng khiến cho độc giả thích thú khi rõ ràng gọi Ngọc Trinh là gái ngốc nhưng sau đó lại tỉnh bơ khen cô thông minh. Lê Hoàng đưa ra dẫn chứng về một cô gái ngốc để chứng minh phát biểu thông minh của "Nữ hoàng nội y" Ngọc Trinh là chân lý nhưng lại khiến người đọc phì cười vì lo rằng không biết Hoa hậu có hiểu nổi ông đang nhắc đến cô.

Lê Hoàng nổi tiếng đanh đá khi tham gia các talkshow, gameshow và bắt bí hết người này đến người khác. Đến nỗi, Giáo sư Xoay - nổi tiếng với khả năng trào phúng, châm biếm trong chương trình "Hỏi xoáy - Đáp xoay" cũng phải tôn ông là "tượng đài."



Lê Hoàng cùng MiDu trong talkshow "Chuyện đêm muộn"

Chính vì phong cách đanh đá "trời phú" và khả năng khiến người đối diện "hiện nguyên hình" khi nói chuyện mà Lê Hoàng được yêu thích trong talkshow "Chuyện đêm muộn" chuyên dành cho chị emphụ nữ tám với nhau lúc về khuya.

Những người đẹp từng được Lê Hoàng "tặng quà"

Những bài báo mà Lê Hoàng viết về nghệ sĩ luôn được đăng tải vào thời điểm tên tuổi của ngôi sao này được dư luận quan tâm nhiều nhất bởi scandal, sự thành công hay sự quay trở lại sau nhiều năm ẩn dật. Vì là người hoạt động trong giới giải trí đã nhiều năm, có thể nói là xuyên thế kỉ cho nên ông có 1001 câu chuyện khi viết về những người đẹp từ Việt Trinh, Phương Thanh, Hiền Thục cho đến Lê Cát Trọng Lý, Mai Khôi. Và đương nhiên là không thể thiếu những cái tên đình đám như Lý Nhã Kỳ, Thuỷ Tiên, Ngọc Trinh.



Việt Trinh trở lại nhưng có lẽ đã "lỡ hẹn" showbiz

Nhân sự trở lại của cô đào được săn đón nhất những năm 90 - Việt Trinh sau nhiều năm ẩn dật, Lê Hoàng đã kể những kỉ niệm ít ỏi của mình với Việt Trinh để viết về ngôi sao hết thời. "Theo tôi, Việt Trinh tuy còn rất trẻ đẹp, đã có ba thời kỳ của sự nghiệp: lúc bước vào nghề, thời đỉnh cao và bây giờ". "Bây giờ" là thời kỳ như thế nào của Việt Trinh thì độc giả tự hiểu. Khán giả lớn tuổi từng hâm mộ Việt Trinh thì tiếc, khán giả trẻ tuổi thì chẳng còn quan tâm khi showbiz có cả 1 trời sao, khán giả 9x thì có khi chẳng biết Việt Trinh là ai. Rõ ràng, bài viết "Việt Trinh: Đúng hẹn hay lỡ hẹn" không chỉ nói về việc Việt Trinh đúng hẹn với Lê Hoàng hay phải cho cả đoàn phim của đạo diễn khác chờ từ 8h sáng đến trưa mà cô đã lỡ hẹn với showbiz đang thay đổi từng ngày quá lâu rồi.



Lê Hoàng cho rằng Phương Thanh ham vui thái quá

Đối với Phương Thanh, Lê Hoàng lại dành một tình cảm đặc biệt của một tác giả dành cho nhân vật trong bài báo của mình. Lê Hoàng vẫn giữ giọng điệu khách quan "Nàng sống ào ào, hát ào ào, yêu thương rồi chửi bới ào ào". Phương Thanh được cho là quá thẳng tính khi những xích mích cá nhân được thể hiện trên mặt báo một cách ồn ào. Nhưng Lê Hoàng lại cho rằng đó là việc hồn nhiên, kể cả việc ông nói rằng trong bệnh viện có cả khoa "Phương Thanh đánh" lúc nào cũng đầy bệnh nhân.



Mẹ con Hiền Thục như 2 chị em

Hiền Thục lại trở thành một phụ nữ khác biệt, một bà mẹ khác biệt qua ngòi bút Lê Hoàng. Đọc những dòng ông viết về Hiền Thục, người khắt khe sẽ thấy rằng cô ca sĩ này thật thiếu cân nhắc, không có đầu óc và không biết đến những lễ nghĩa cơ bản nhất. Nhưng người rộng lượng (vì yêu mến cô hoặc vì vốn dĩ rộng lượng) thì lại thấy ở Hiền Thục sự vô tư, nhí nhảnh khi cô trẻ trung hơn tuổi, đối xử với con gái như chị em và không nề hà những khuôn phép.

Điều khiến độc giả thích thú ở những bài viết của Lê Hoàng chính là đặc điểm này, ông cứ phơi bày ra ưu điểm, khuyết điểm của các người đẹp, còn việc nhận ra đâu là ưu, đâu là khuyết là việc của độc giả.



Lê Cát Trọng Lý trở nên kỳ lạ qua ngòi bút Lê Hoàng

Khán giả nghe nhạc biết đến Lê Cát Trọng Lý như một hiện tượng âm nhạc với những bài hát bước lệch ra khỏi dòng nhạc trẻ đương đại. Có vẻ chưa hài lòng với sự hiểu biết đó của mọi người, Lê Hoàng biến Lê Cát Trọng Lý trở thành một người lập dị, một thần đồng âm nhạc, thành kẻ sinh ra để dành cho âm nhạc. Ở cô mọi thứ đều kỳ lạ khiến cho Lê Hoàng phát hoảng.


Rồi một ngày đẹp trời, Lê Hoàng lại dí dỏm vẽ hình nữ hoàng dancesport Khánh Thi. Về khoản nhảy nhót, Lê Hoàng nghiêng mình thậm chí tới mức gẫy gập để nói về đôi bàn chân chị ấy lướt qua đủ các sàn khiêu vũ. "Tất cả các nữ hoàng khi xuất hiện đều có cờ hiệu, lính dẹp đường và âm nhạc nổi lên". Thậm chí, vị đạo diễn chanh chua còn tám về chuyện Khánh Thi đi hát. "Đó là một sự ăn khớp hoàn hảo giữa lời ca và vũ đạo. Còn trang phục thì khỏi nói. Nàng biết khi nào cần phải xuống, khi nào cần xòe ra và khi nào cần bay lên. Người ta có thể nghe Mỹ Tâm hát, nhưng người ta phải xem Khánh Thi ca. Có như vậy cuộc đời mới đầy đủ".



Mai Khôi "Chỉ xinh đẹp là giỏi"

Mai Khôi thì được Lê Hoàng đánh giá "Chỉ xinh đẹp là giỏi" có nghĩa là chúng ta nên hiểu ngầm ý của đạo diễn đanh đá này là cô ấy nổi bật nhất ở sự xinh đẹp và đây chính là thế mạnh nhất, đánh bật mọi điều khác ở "người đàn bà trẻ con" này?



Hai cô nàng có "vũ khí cách cổ một gang tay tính theo chiều đi xuống"

Ngọc Trinh là cô gái được Lê Hoàng ưu ái viết bài về cô những 2 lần. Lần đầu khi Ngọc Trinh bắn phát súng "phát ngôn gây shock" đầu tiên với câu "yêu tôi cũng tốn kém lắm", Lê Hoàng đã tỏ ý chê bai thái độ và lối sống bám của cô gái này "Người ta có quyền thụ hưởng một đời sống thượng lưu, nếu người ta có khả năng kiếm ra đủ tiền để trang trải cho lối sống của mình. Kiếm tiền bằng công sức lao động và hợp pháp thì tốt hơn kiếm tiền bằng những loại nghề tay trái khác". Nhưng khi Ngọc Trinh thực sự "làm nên chuyện" bằng việc khẳng định mình là "gái ngoan", Lê Hoàng lại quay ngoắt sang khen cô thông minh và ca tụng cách sống khôn ngoan của một cô gái ngốc. Lê Hoàng hết lời khen ngợi nhưng dư luận thì lại hả hê y như rằng Ngọc Trinh bị "lên thớt" một trận tơi bời.

Lý Nhã Kỳ thì được xuất hiện cùng với Ngọc Trinh trong bài báo nói về những cô nàng gây rối showbiz: "họ có điểm chung là thích đong đưa với vòng một hoặc vòng ba của mình, thích trang sức hàng hiệu có giá vài nghìn USD… Và như vở hài kịch dài không hồi kết, họ gây ầm ĩ với vũ khí duy nhất mình có, mà tôi gọi vũ khí của họ là nơi cách cổ một gang tay, tính theo chiều đi xuống".



Thuỷ Tiên bỗng đẹp không thể nhận ra

Thuỷ Tiên cũng được Lê Hoàng dành ưu ái viết hẳn 1 bài khi cô đang được báo giới săn đón khi có tin đồn bầu bí. Lê Hoàng ngạt thở khi nhận ra Thuỷ Tiên chứ không phải là một cô nàng xinh đẹp xa lạ. Độc giả đều hiểu nguyên nhân vẻ đẹp bất ngờ của Thuỷ Tiên nhưng thái độ sửng sốt như không biết gì của Lê Hoàng khiến độc giả khoái chí.

Điều gì ẩn giấu sau sự tự tin, đanh đá của Lê Hoàng?

Lê Hoàng luôn tự nhận mình đẹp trai, cô gái nào không bị ông cuốn hút là không bình thường. Nhưng qua sự tự tin và thái độ đanh đá đó, Lê Hoàng thể hiện được ông là người có hiểu biết sâu rộng về nghệ thuật và thế giới giải trí. Khi Lê Hoàng viết về một nhân vật nổi tiếng, làm giám khảo cuộc thi hát, làm MC cho một chương trình truyền hình, ông luôn viết và nói có cơ sở, dẫn chứng rõ ràng.

Lê Hoàng còn là một đạo diễn tài năng, một cây bút tài năng và một người nổi tiếng có tài trong việc tạo ra scandal người ta tự nhắc đến mình (dù số người ghét nhiều gấp mấy chục lần số người thương).

Nhưng hơn hết thảy, ở Lê Hoàng là sự chân thành khi ông nói về vợ, nói về nền điện ảnh Việt Nam và đặc biệt là các nhân vật mà ông nói đến. Lê Hoàng thú nhận "Tôi không đanh đá, chỉ dại khờ". Ông dại khờ vì bộc lộ cảm xúc qua quá nhiều chứ không thể uốn lưỡi 7 lần trước khi nói. Những lời tự phụ về vẻ đẹp trai, cuốn hút của mình, Lê Hoàng cho đó là tưởng tượng, tưởng tượng để sống đẹp và sống vui hơn. Lê Hoàng từng bị nghi ngờ là "pê đê" vì chất giọng ẻo lả kết hợp với sự đanh đá, chọc ngoáy kiểu đàn bà. Thế nhưng khi ông nói về bút danh Lê Thị Liên Hoan và vợ mình thì nhiều người cũng muốn có một người chồng giành đi chợ nấu ăn cho vợ như vậy.

Ly Na (Eva.vn)




Lê Hoàng 'bóc mẽ' sao Việt trong sách mới

VnExpress - Nam giám khảo Cặp đôi hoàn hảo tự trào về bản thân trong cuộc trò chuyện về cuốn sách mới, trong đó anh châm biếm giới sao Việt.

- Bất cứ nơi đâu anh xuất hiện thể nào cũng có "sấm vang, chớp nổ". Mà anh chẳng phải đẹp trai gì cho lắm. Theo anh vì sao anh "hot" như thế?

- Theo tôi chắc là do tôi ác. Tôi ác một cách đặc biệt, tôi ngu một cách phi thường, tôi đẹp trai một cách ngây thơ, tôi tham lam một cách lộ liễu và tôi ngớ ngẩn một cách thường xuyên.

- Ở cuốn “Sao trong mắt Lê Hoàng” vừa phát hành của anh, ai là những người bị anh đem lên “làm thịt” giữa bàn dân thiên hạ?

- Những người bị tôi “làm thịt” là tất cả những người tôi yêu. Làm thịt người yêu và xơi là điều thích thú vô cùng vì nó thường vừa ngon, vừa ngọt, vừa bổ, vừa rẻ lại vừa không ai dám trách mình.

- Những “bị hại” này có ý kiến gì sau khi đọc những bài viết từng được anh đăng báo và giờ được gom lại in thành sách?

- Thú thực là tôi không biết vì tôi hại quá nhiều.

- Cách nhìn nhận vấn đề cũng như các bài viết của anh thường cay nghiệt. Vì sao thế?

- Đúng là trong lý luận thì tôi cay nghiệt, bởi vì theo tôi hiện nay phải cay nghiệt thì mới có tác dụng. Nhưng trong cuộc sống thì hoàn toàn ngược lại. Không tin bạn cứ hỏi những người đi làm phim với tôi.

Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì quan niệm cay nghiệt trong xã hội chúng ta. Rất nhiều người đánh đồng nói sự thật là nói ác. Thế mới kỳ cục!

- Trong các bài viết, vì sao ngay sau những đoạn rất chân thành, cảm thông với nhân vật thì anh liền bông đùa, châm chích họ?

Vì con người ta là như vậy mà, cái xấu cái tốt nó lẫn lộn. Nhưng có một điều chắc chắn là tôi chỉ viết về những ai tôi yêu, chứ tôi không viết về những ai tôi không thích. Và tôi chưa viết về bất cứ một nhân vật nào vì được yêu cầu.

- Trong những nhân vật anh viết, nhân vật nào anh yêu nhất?

- Nhân vật mà tôi yêu nhất: Miu Lê, tức Di li Miu, tức Ánh Nhật. Nhưng nếu tôi không nhầm thì bài về cô ấy tôi viết ngắn nhất.

Cuốn sách Sao trong mắt Lê Hoàng là bức tranh về 25 nhân vật trên nhiều lĩnh vực: từ âm nhạc, điện ảnh, người mẫu cho đến nhà thiết kế, nhạc sĩ, văn sĩ… Khi vẽ chân dung các nhân vật này bằng con chữ, cái nhìn của Lê Hoàng về giới sao vừa "ngây thơ, ngơ ngác" vừa rất… "ác". Đặc điểm này có thể được nhận ra ở các bài viết về những sao như: Mai Khôi, Ngọc Trinh, Lê Minh Sơn, Thủy Tiên, Minh Nhí, Lê Cát Trọng Lý, Khánh Thi, Thanh Thủy, Lê Khanh, Quyền Linh, Đơn Dương, Đại Nghĩa, Phú Quang, Tùng Điên, Phi Thanh Vân, Đinh Ngọc Diệp, Phan Thị Vàng Anh, Xuân Lan, Việt Trinh, Mi Du, Phương Thanh, Hiền Thục, Huy Khánh, Đàm Vĩnh Hưng, Hiếu Hiền.

Hãy nghe Lê Hoàng miêu tả tính cách Minh Nhí: “Trong Minh Nhí đâu chỉ có một con người. Nó gồm rất nhiều loại pha tạp với nhau. Một nghệ sĩ, một chàng ngốc, một kẻ khó chịu, một tên bặm trợn, một gã ngây thơ, một ông già, một chàng trai trẻ…" (Minh Nhí - Nhí cũng có thể thành nghệ sĩ). Hay cách anh miêu tả Đại Nghĩa: “Anh nhẹ nhàng, dịu dàng và nham hiểm đến ngây thơ”.

Trong mỗi chân dung nhân vật anh phác lên đều có gắn một tí "Lê Hoàng" trong đó. Anh tự nhận mình tham lam, xôi thịt, háo danh, háo sắc một cách vừa ngây thơ, ngơ ngác, vừa… rất ác. Chả thế mà Lê Hoàng tự nhận: “Đối với tôi, bất cứ ngày nào chỉ nhìn thấy đàn ông đều xấu trời”, và là người “chưa biết nói tốt cho ai”.
Kinh Khê thực hiện




"Nói đổng" khi ĐD Lê Hoàng “chửi đổng” cả làng showbiz

(Phunutoday) - Trong hàng loạt những “sự vụ” khai xuân đầy náo nhiệt của showbiz Việt những ngày đầu năm mới Nhâm Thìn, có lẽ bài viết của đạo diễn Lê Hoàng trên tờ Đẹp được dư luận và chính giới showbiz quan tâm nhất.



Đạo diễn Lê Hoàng

1. Không thế mà hàng loạt các tờ báo khác đã đồng loạt đưa tin, bài xung quanh bài viết này, phần lớn là đăng lại nguyên văn để “mọi người cùng đọc, cùng suy ngẫm”, một số khác thì trích đăng một vài đoạn “hấp dẫn nhất”.

Có lẽ chính nhờ những bài viết đăng lại với những “tít bài” hấp dẫn kiểu “ Lê Hoàng chửi đổng showbiz Việt”, “Lê Hoàng "lì xì" showbiz Việt bằng "hàng độc", hay nhẹ nhàng hơn “Lê Hoàng chửi 'cả làng' showbiz Việt” mà nhiều người chú ý hơn đến bài viết này.

Nhưng rất rất lạ là vấn đề "bức xúc" này lại ít “com-ment”, bình luận, cứ như "chắc nó chừa mình ra" theo kiểu dùng chữ của nhà văn Nam Cao xưa.

Trong số ít ỏi những lời bình luận sau bài viết, người ta vẫn thấy những quan điểm trái chiều nhau, người đồng tình ủng hộ, người phản đối đả kích vị đạo diễn này.

Báo xaluan.com đăng bài viết “Đạo diễn Lê Hoàng: Nói giỏi và làm dở” với đoạn mở đầu:

“Sáng nay đọc báo, lại thấy đạo diễn (ĐD) Lê Hoàng "chửi" cả làng showbiz trên một tạp chí thời trang. Chắc chắn khán giả sẽ không lấy gì làm lạ bởi "chửi" gần như là phong cách của "nhà báo" Lê Hoàng. Thậm chí nhiều người khen ông "chửi" rất hay, rất cá tính. Tuy nhiên, gần đây người ta quan tâm đến một vấn đề chính của ĐD Lê Hoàng đó là ông nói thì giỏi lắm nhưng làm thì thật… không xong.”

Và để phân tích cho quan điểm của mình, tác giả bài viết đã đưa ra những dẫn chứng là những bộ  phim của ĐD Lê Hoàng từ những năm 90 trở về trước thì rất hay, nhưng đến những tác phẩm mới nhất gần đây thì “đó là cách làm phim đỉnh cao của sự cẩu thả: kịch bản lỏng lẻo, cũ kỹ, đầy sạn với hàng loạt các chi tiết phi lý, ngớ ngẩn, sượng sùng”.

Bài báo được kết lại “gay gắt” và dường như đang lái theo đúng cái cách mà đạo diễn Lê Hoàng yêu thích khi nói về người khác:

“Dù làm gì đi nữa thì khán giả cũng rất mong ĐD Lê Hoàng nên xem 2 thất bại liên tiếp trong điện ảnh vừa rồi như một cơn “bạo bệnh” của chính mình, “bạo bệnh” ấy có thể giúp ông loại bỏ những “tế bào” yếu ớt, giúp ông có khoảng thời gian đủ dài dừng lại để suy nghĩ và “chữa bệnh”, chữa tư duy và tâm hồn điện ảnh đang ngày càng hư hoại trong ông.”

Không chỉ người làm báo hay những người cùng trong giới showbiz mới có phản ứng trước bài viết “vạch áo cho người xem lưng” của Lê Hoàng, những công chúng bình dân cũng có những nhận định riêng của mình.

Thành viên có nickname SG Chic trên diễn đàn webtretho.com đã nhận xét khá thẳng thắn:

“Chân mình những đốm lê mê
Lại cầm bó đuốc mà rê chân người.

Cho dù  LH (chỉ đạo diễn Lê  Hoàng) có chửi hay, chửi  đúng, mình vẫn không hề thích cách chửi ấy. Đơn giản vì LH cũng là người trong showbiz, cũng là một thành phần trong guồng máy đó, nên cũng không tránh khỏi những cái mà LH đã nêu. Những bộ phim của LH cũng không phải dạng nghệ thuật gì để có thể hâm mộ ông mà bỏ ngoài tai được cái tính cách ngông cuồng, ngộ chữ. Mấy em gà của LH thì cũng y như những gì mà LH kể lể thôi. Chửi đổng như thế này, chẳng khác nào tự bôi tro trét trấu vô mặt mình, có chăng là LH không nhận ra điều đó.

Đọc bài này của LH làm mình nhớ đến mấy ông bố bà mẹ xóm mình, vừa chửi vừa đánh con họ: "Đ.M mày, ai cho mày chửi thề hả?"


Dĩ nhiên, mỗi người có một cách nhìn khách nhau về cùng một vấn đề, kể cả anh em sinh đôi cùng trứng giống nhau như 2 giọt nước thì cách nhìn vẫn chẳng thể giống nhau. Và bài “chửi” của Lê Hoàng rõ ràng nhận được không ít sự đồng tình theo kiểu “xã hội mà... không có lửa sao có khói”.

Bài “chửi” của Lê Hoàng phải công nhận là  khiến người đọc cảm thấy rất thú  vị, nó đã nêu hết  được những vấn đề nổi cộm của showbiz Việt hiện nay. Chắc chắn khi đọc nó, nhiều  “sao”, nhiều “nghệ sĩ” Việt sẽ thấy thấp thoáng bóng dáng mình trong đó. Tất nhiên chẳng “sao” nào có thể kiện vị đạo diễn này vì ông không “chỉ mặt, nêu tên” cụ thể một người nào... (Trích Muôn kiểu 'khai xuân' của showbiz Việt, baodatviet.vn)

--

2. Sau những “lùm xùm, rùm beng” của câu chuyện showbiz Việt mà đạo diễn Lê Hoàng gợi ra, không ít người có suy nghĩ: Tại sao một người nổi tiếng là nói thẳng, nói thật như đạo diễn Lê Hoàng lại không chỉ đích danh ai đó mà lại phải “chửi đổng”?  Chuyên gia tâm lý Thái Liên đã chia sẻ:

Chị có hay xem phim và có thích phim của đạo diễn Lê  Hoàng không?

- Tôi cũng thiện cảm với ông Lê Hoàng, với một chút sắc sảo, với một chút chua cay, với một chút hóm hỉnh, và thậm chí nhiều lúc nghe cũng nanh nọc ra phết!

Nhận xét này có ứng nghiệm với bài viết mà đạo diễn Lê Hoàng nói về mặt trái của giới showbiz?  

- Tôi thấy người Việt của chúng ta vẫn nặng về ca ngợi. Người ta chỉ muốn nói đến những điều tốt đẹp, thậm chí tô hồng lên thì càng tốt. Mặt trái ở đây là chúng ta bị sống trong ngộ nhận. Và khi mà chúng ta sống trong ngộ nhận rồi thì cuộc sống rất khó mà phát triển được. Cho nên là có lẽ không nhiều lắm những người đã nói và dám nói về những tồn tại, những mặt trái của cuộc sống xã hội, trong đó có làng giải trí Việt. Đấy là lý do khi Lê Hoàng lên tiếng thì có nhiều phản ứng…

Dư luận cho rằng bài viết của đạo diễn Lê Hoàng là “chửi đổng” giới showbiz. Xin hỏi chị khi nào thì người ta mới... chửi đổng?

- Đúng rồi đấy! Tôi nhìn thấy chữ “chửi  đổng” được để trong ngoặc kép. Và chúng ta cũng hình dung ngay đến tác phẩm bất hủ của nhà văn Nam Cao “Hắn vừa đi vừa chửi. Cứ rượu vào là chửi. Bắt đầu hắn chửi trời. Nào trời của riêng ai…” Tức là khi người ta chửi đổng là người ta không nhằm vào riêng ai cả.

Nghĩa là khi người ta sợ hoặc "cùn" thì người ta chửi đồng? Ở trường hợp này, ai sợ ai?

- Nếu Lê Hoàng sợ thì ông đã không dám nói thẳng, và khi ông đã nói thẳng thì có nghĩa ông không sợ, nhưng không có nghĩa rằng vì không sợ nên cái gì cũng nói và nghĩ thế nào nói thế đấy. Chắc chắn rằng ông ấy đủ sâu sắc để hiểu cái gì cần nói và nói cái đó có mục đích gì...

Nói như chị thì chửi đổng hay "nói đổng" cũng có cái gì đó tốt, hữu ích?

- Ở đây thì không thể nói là tốt hay xấu được mà đó là cách thể hiện khác nhau trong cuộc sống của mỗi con người. Nếu như “nói đổng” thì ông Nam Cao quả thật là rất giỏi khi xây dựng lên nhân vật Chí Phèo biết chửi đổng, chửi trời, chửi đời, chửi cả làng Vũ Đại. Rõ ràng qua nhân vật này, ông Nam Cao ông ấy muốn nói một điều là, nếu ai mà cứ luôn luôn nói đổng chửi đổng thôi thì chắc là anh em với Chí Phèo.

Đây là nói về một giới, nên đôi khi sự tế nhị không cho phép người ta nói thẳng tên nhân vật vì biết đâu đó lại có những sóng gió khác làm phiền. Nhưng đó vẫn là nói về một giới rồi, tức là họ hết sức thẳng thắn và chắc chắn đó là một cái mong muốn là điều chỉnh mọi điều để cuộc đời tốt đẹp hơn, cái đó là tốt. Còn cái từ chửi đổng thì như tôi đã nói, đó là của ai đó, và họ đưa vào “ngoặc kép”… và chắc chắn nếu như là người khác hay là tôi chẳng hạn, tôi sẽ không dùng từ như thế.

Khánh Chi (thực hiện)
      

avatar
Office Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 778

Danh vọng : 1600

Uy tín : 10

Tùng Điên

Đã một thời, hễ nghệ sĩ Sài Gòn từ Bắc trở về Nam, nách trái cắp bánh cốm, thì nách phải cắp cục gì dài dài. Hỏi ra đó là tranh Hoàng Hà Tùng.

Nếu bạn tới Hà Nội, và tóm lấy một kẻ có chút liên quan đến văn hóa văn nghệ, hỏi:
- Ai nổi tiếng nhất vùng này?
Thế nào cũng được nghe trả lời:
- Dạ thưa, cụ Rùa!
Sau đó hỏi tiếp:
- Kẻ nào đẹp trai nhất?
Nhất định sẽ được trình bày:
- Thưa, đạo diễn Bùi Thạc Chuyên!
Tiếp theo là câu hỏi cuối cùng:
- Ai điên nhất thủ đô?
- Dạ thưa, Hoàng Hà Tùng!

Vậy Hoàng Hà Tùng là ai? Một doanh nhân? Một lái xe ôm? Một giáo sư hay một tên buôn ma túy?
Tất cả đều sai, đó là họa sĩ Hoàng Hà Tùng.


Đấy là nói một cách trịnh trọng, mà xưa nay người ta hay nói một cách trịnh trọng trong hai sự kiện quan trọng nhất của đời người: Đám cưới và đám tang.

Đám tang Tùng chắc phải cả trăm năm nữa thiên hạ mới hy vọng chứng kiến vì anh rất khỏe, còn đám cưới đã trở thành huyền thoại.

Tại sao huyền thoại? Tại vì phái đoàn nhà trai đi qua nhà gái một cách hùng hổ, do một họa sĩ đàn anh cầm đầu, với khẩu hiệu đưa cho cô dâu “Cưới hay là chết” (chứ không phải “Cưới ngay kẻo lỡ”). Và mẹ vợ có hai lần choáng váng, một là khi nhìn thấy phù rể Bùi Thạc Chuyên, hai là khi nhìn thấy Hoàng Hà Tùng. Hai vẻ đẹp đó quá xung đột, quá khác nhau, đều tuyệt mỹ cả.

Nhưng tất nhiên, làm nghệ sĩ chả ai nổi nhờ đám cưới, cũng chả ai nổi nhờ ly dị. Họa sĩ Hoàng Hà Tùng nổi về vẽ tranh.

Về tranh của Tùng hiện nay có hai luồng dư luận dữ dội. Một phe bảo rằng không có giá trị hơn giấy gói hàng. Một phe tin chắc đấy là những sản phẩm kiểu Picasso. Phe nào cũng đông người nhưng hôm nay nhiều kẻ thì thầm là muốn giàu có hãy làm gấp hai việc: mua chứng khoán và mua tranh Hoàng Hà Tùng.

Tùng có ngoại hình và tác phong cực kỳ giống một thiên tài. Anh vừa để râu, vừa có tóc bạc vừa hói lại vừa bù xù. Anh uống rượu nhiều, tắm giặt ít và có khả năng sáng tác lung tung. Lung tung là thế nào? Nếu Picasso có thể vẽ lên nắp thùng, lên vỏ bao thuốc lá thì Tùng có thể vẽ trong lúc say, trong một dịp tạt qua nhà ai đó hoặc trong một đêm vạ vật ở những địa điểm khả nghi. Nếu Huế giỏi về màu tím, Thanh Bình giỏi về màu trắng, Lưu Trọng Lư giỏi về màu vàng có con nai thì Hoàng Hà Tùng giỏi về màu đỏ.

Tùng Điên là một kẻ uống nhiều. Gần như một trăm phần trăm cú điện thoại anh gọi cho bạn bè được thực hiện khi đang ngồi cạnh chai rượu. Mở máy lên là thấy “tao đang uống với…” chứ chả khi nào “tao đang thảo luận với, tao đang nghiên cứu với hoặc tao đang tính toán với…”. Nếu có kẻ nào khoe “tao đang đứng trong triển lãm với…” thì kẻ đó không phải Hoàng Hà Tùng.

Tùng Điên là một đứa chơi nhiều. Anh rất hay lò mò ở các tỉnh và hay đến những địa điểm nói ra đã sởn da gà. Rất nhiều lúc đang uống với anh, bỗng anh đi ra ngoài, 15 phút sau gọi lại thì đang ở trong xe hơi chạy ra biển. Mà biển thì ai chả biết, có san hô, có cát vàng, có dã tràng, có thủy cung và có nàng tiên cá.

Đã một thời, hễ nghệ sĩ Sài Gòn từ Bắc trở về Nam, nách trái cắp bánh cốm, thì nách phải cắp cục gì dài dài. Hỏi ra đó là tranh Hoàng Hà Tùng. Anh tặng lung tung khắp cả nước. Nhưng gần đây anh đã tỉnh ra, anh không tặng nữa, mà bán rẻ. Rẻ là bao nhiêu? Như trên đã nói, tranh của Hoàng Hà Tùng là một ẩn số. Chỉ những kẻ nhanh trí, có niềm tin vào sức mạnh sâu xa của nghệ thuật và có hy vọng đổi đời một cách bất ngờ mới thu thập tranh của Tùng Điên.



Họa sĩ Hoàng Hà Tùng - Minh họa: Nha Đam (Đẹp Online)
Tùng Điên có thời kỳ vẽ như điên. Anh là tác giả của bức tranh sơn mài lớn nhất Việt Nam, theo lời anh tự xếp hạng. Để vẽ nó, Tùng dùng hết một trăm mét khối gỗ, hai ngàn ký sơn, ba chục ký vàng bạc nguyên chất và một giọt mồ hôi, năm ngàn lít rượu. Bức tranh ấy không bao giờ trưng bày toàn bộ vì chả lẽ vì tranh người ta lại xây một bức tường, do đó nó vẫn rải rác trong các tụ điểm văn hóa, khúc nọ khúc kia. Theo Tùng, cứ mang tranh anh ra, cưa mảnh nào thì mảnh ấy cũng hoàn chỉnh.

Do đó, toàn thế giới sẽ chỉ mình Tùng bán tranh như… bán vải. Có nghĩa là ở chợ tranh, anh cầm cái cưa, thiên hạ mang tiền đến, tùy tiền ít tiền nhiều mà anh cắt cho mảnh tranh to hay nhỏ. Kỳ lạ là mảnh nào cũng có bố cục hoàn chỉnh. Đấy là bà con đồn thế chứ tôi không tin vì Tùng có khả năng hoặc bán hai triệu đô hoặc mang tranh chất thành ván lát tường, chứ không bán lẻ.

Tùng còn hay làm họa sĩ trang trí sân khấu. Mở màn ra, nếu cái gì như sắp đè chết diễn viên, như đâm vào tim khán giả và như những mảng vỡ được khâu lại với nhau bằng chỉ tơ tằm thì đó đích thị là trang trí của Hoàng Hà Tùng. Nếu phim có cấm trẻ em dưới 16 tuổi thì trang trí của Tùng nhiều khi cấm giám khảo trên 50 tuổi vì xem nhiều có thể gặp ác mộng.

Chữ Tùng Điên luôn khuyên dùng là chữ “tao”. Đến lúc chết, có thể bạn bè anh không nghe được anh nói “tớ”, càng không hy vọng gì nghe anh xưng “tiểu đệ” hoặc “mình”, cũng chưa khi nào thấy Tùng gọi ai là “ngài”.

Tùng Điên đặc biệt giỏi khi vẽ chân dung Điên. Nếu bạn đang trầm tư, đang có tâm trạng sâu lắng, lãng mạn hoặc thổn thức thì chớ mời Tùng vẽ. Anh sẽ vẽ làm cho bạn nom như con gà luộc. Nhưng nếu bạn đang căm thù, đang hốt hoảng, đang muốn chém ai đó, hoặc đang tan nát cõi lòng thì phải để Tùng miêu tả gấp, nét mặt của bạn sẽ được khắc họa như một ánh sao băng. Nhạc sĩ Thanh Tùng có một bức chân dung do Hoàng Hà Tùng sáng tác. Mỗi lần nhìn vào đó, nhạc sĩ lại bảo anh sợ cả chính mình.

Ở Tùng Điên có một cái gì rất Hà Nội. Bừa bãi một tí, chân thành một tí, lăng nhăng một tí, huyên thuyên một tí, nghĩa hiệp một tí và thực dụng một tí. Nếu như Từ Hải “gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo” thì Hoàng Hà Tùng giá vẽ bên nách trái, chai rượu bên nách phải, em út trong túi quần, vợ con trên đầu, còn túi tiền nhét trong bít tất (lưu ý: bít tất không giặt thường xuyên).

Ra Hà Nội gặp cụ Rùa mà không gặp Tùng Điên thì coi như đã phí tiền vé!



Đọc thêm Lý Nhã Kỳ, Ngọc Diệp, Mai Khôi, Ngọc Trinh, Khánh Thy, Thủy Tiên, Lê Cát Trọng Lý, Midu (Mỹ Dung), Xuân Lan, Phương Thanh, Lê Minh Sơn, Đại Nghĩa, Minh Nhí, Việt Trinh, Hiền Thục, Hiếu Hiền, Đơn Dương, Phi Thanh Vân, Lê Khanh, Thanh Thủy, Phan Thị Vàng Anh, Huy Khánh, Phú Quang, Đàm Vĩnh Hưng, Quyền Linh, Lương Mạnh Hải, Nguyễn Quang Dũng, Vũ Ngọc ĐãngLê Hoàng
      
avatar
Office Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 778

Danh vọng : 1600

Uy tín : 10

Quyền Linh trong mắt Lê Hoàng

Bây giờ mà gặp Quyền Linh, người ta cứ tưởng là một Đức ông, quần anh phẳng phiu, áo anh phẳng phiu, tóc anh phẳng phiu, giày anh phẳng phiu và răng anh đương nhiên cũng vừa trắng bóng vừa phẳng phiu.

...Quyền Linh là một nghệ sĩ từ nông dân mà ra, sau đó từ nông dân mà lên. Điều khôn khéo, cũng là điều vĩ đại của anh là nhanh chóng phát hiện ra phải trung thành với sự nông dân đó, trong khi kẻ khác, hễ có cơ hội, vội vã chối bỏ.

Ai cũng có thể đẹp trong comple và cà vạt. Nhưng chả ai đẹp bằng Quyền Linh trong áo bà ba, quần xắn ống thấp ống cao. Với trang phục này, với chương trình "Vượt lên chính mình", Quyền Linh như một cỗ xe tăng, lừ lừ đi vào nghệ thuật đè nát mọi thứ trên đường.

Không nghệ sĩ nào dễ gần hơn Quyền Linh. Bất cứ trò gì anh cũng có khả năng tham gia, kể cả những trò tuyệt mật. Khéo cả miền Tây Nam bộ đã uống rượu với anh, và khéo toàn bộ nông dân ở đấy đều đã hứa gả con gái cho anh, rất lâu sau mới hối hận.

Quyền Linh có tài biến mọi sự ngớ ngẩn thành dễ thương và mọi sự dễ thương thành ngơ ngác. Anh có khả năng đeo cà vạt, hoặc... đeo quần đùi, mặc cà vạt mà vẫn không lố bịch. Mọi thứ vào tay anh tự nhiên toát ra vẻ hồn nhiên đến sững sờ.

Tôi quen Quyền Linh gần hai chục năm. Thời đó anh đẹp trai hơn nhưng vẻ ngây thơ thì y nguyên. Trong bộ phim vĩ đại của tôi, có tên Trái tim chó sóiQuyền Linh đóng vai một nhân vật đeo mặt nạ chả nhìn thấy chân dung đâu. Đến khi mặt nạ rơi ra, anh bị Mỹ Duyên đập một cú như trời giáng, ngã lăn xuống chết.

Đó là vai diễn lớn nhất mà anh và tôi hợp tác cùng nhau. Và đấy cũng là vai đầu tiên của Quyền Linh trong điện ảnh. Bằng cái chết của mình, Quyền Linh đã làm điện ảnh sang một trang mới, chứa đầy hứa hẹn. Có thể nói không ngoa, rất nhiều thứ sống lại từ cái chết của anh.

Trong liên hoan phim Việt Nam tổ chức tại Hà Nội, Quyền Linh ở khách sạn Bảo Sơn. Hình như đây là lần đầu tiên anh ở một khách sạn danh giá như thế. Anh bèn đĩnh đạc xuống nhà ăn, truyền mang gấp một chén chè sen để dùng cho thơm miệng. Cung nữ thành kính dâng lên. Dùng xong, hóa đơn thanh toán gần chục đôla, Quyền Linh lăn ra chết lần thứ hai, mặc dù cái chết này chả liên quan gì tới nghệ thuật.

Chưa hết, sau khi phát hiện ra giá giặt ủi ở khách sạn toàn đôla, loại tiền mà anh ghét nhất do ít khi nhìn thấy, Quyền Linh quyết định và suy nghĩ: Nếu nông dân tự cày cấy thì tại sao ta không tự giặt là. Giặt thì đơn giản, đã có lavabô, còn là thì cả phòng chỉ có mỗi ổ cắm điện trong toilet. Vậy là Quyền Linh hăng hái cắm bản ủi vào đó, còn đồ ủi thì... trải lên nắp bàn cầu. Cái nắp ấy bằng nhựa (giống như phim nhựa) và nó chảy ra. Đến lượt khách sạn lăn ra chết.

Ngày nay, nếu du khách tham quan khách sạn Bảo Sơn, sẽ được ban giám đốc đưa vào căn phòng có Quyền Linh gây án. Chỗ đó để một bảng chữ vàng "Nghệ sĩ nhân dân Quyền Linh đã làm cháy ở đây". Giá thuê phòng lịch sử ấy là 1.000 đôla một đêm mà luôn luôn kín chỗ. Nhiều thiếu nữ chỉ mong vào đấy một lần rồi chết cũng cam.

“Truyền thuyết” về Quyền Linh thì nhiều lắm. Bạn bè anh, ai cũng sở hữu ít nhất vài chuyện, mà có cái, nếu tiết lộ, sẽ khiến nửa Sài Gòn bàng hoàng, còn nửa kia run lên vì sợ hãi. Nhưng không phải như thế không là Quyền Linh.

Còn lâu Quyền Linh mới là một nghệ sĩ hoàn hảo. Anh hư gấp một trăm lần Lê Hoàng mặc dù chỉ thông minh hơn gấp mười lần. Nhưng trùm lên tất cả, Quyền Linh quá dễ thương. Đến mức anh xây nhà xong, anh cố tình đi vắng và mở cửa cho trộm vào. Khi trộm chỉ vào có ba lần, anh sốt ruột!

Nếu phim Việt Nam được giải Oscar, khi đọc tên, có một nghệ sĩ vác cuốc, quấn khăn rằn, quần xắn tới đầu gối nhưng lại đeo cà vạt bước lên nhận, tôi cam đoan đó chính là Quyền Linh, và tôi biết ngày ấy không còn xa nữa.



Đọc thêm Lý Nhã Kỳ, Ngọc Diệp, Mai Khôi, Ngọc Trinh, Khánh Thy, Thủy Tiên, Lê Cát Trọng Lý, Midu (Mỹ Dung), Xuân Lan, Phương Thanh, Lê Minh Sơn, Đại Nghĩa, Minh Nhí, Việt Trinh, Hiền Thục, Hiếu Hiền, Đơn Dương, Phi Thanh Vân, Lê Khanh, Thanh Thủy, Phan Thị Vàng Anh, Huy Khánh, Phú Quang, Đàm Vĩnh Hưng, Hoàng Hà Tùng, Lương Mạnh Hải, Nguyễn Quang Dũng, Vũ Ngọc ĐãngLê Hoàng
      
avatar
Office Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 778

Danh vọng : 1600

Uy tín : 10

Những “bi hài kịch” mang tên Lương Mạnh Hải

Khi người ta là võ sĩ quyền anh, người ta rất khó trở thành một ca sĩ. Khi là tiến sĩ, rất khó trở thành một ca sĩ. Khi là tiến sĩ, rất khó trở thành vô địch nhảy sào. Khi làm chim họa mi, chả còn hy vọng gì làm tắc kè. Khi thành châu chấu, chả lẽ còn làm heo rừng?

Điều rắc rối của Lương Mạnh Hải chính ở chỗ ấy. Anh vừa là diễn viên, vừa là giáo sư.

Tôi gặp Lương Mạnh Hải lần đầu tiên cách đây năm, sáu năm. Thời ấy, tôi hay mò tới tạp chí vĩ đại nơi Hải làm việc. Lý do là ở đó có rất nhiều cô xinh, nhiều đến nỗi có lần một cô hoa hậu vào đó chỉ được nhận làm quét dọn.

Cho nên tôi cực kỳ bất ngờ khi vào phòng Điện ảnh (tạp chí chia làm nhiều phòng, ví dụ như phòng áo tắm, phòng dạ hội, phòng đánh đập…) và nhìn thấy một chàng trai da trắng, môi đỏ, dáng như thư sinh, tóc đen láy, giọng nói du dương, đang ngồi cạnh chiếc máy vi tính tối tân: đó là Lương Mạnh Hải.

Về nước da trắng của Hải có khá nhiều giai thoại. Ở cơ quan anh, đã có lần một nữ đồng nghiệp nhìn vào má anh để chải đầu vì tưởng đó là tấm gương. Có lần Hải mặc áo ngắn tay, toàn thể phóng viên đều phải đeo kính đen khi bước vào phòng và đều hô lên: “Trắng gì mà trắng sáng thế?”. Một nhà quảng cáo nhanh nhẹn vồ lấy câu ấy để đưa vô giới thiệu xà phông, thu về mười triệu đô la.

Về cặp môi đỏ của Lương Mạnh Hải còn nhiều giai thoại hơn. Ở Sài Gòn, lúc gặp một cô gái mặc áo đỏ, bà con sẽ bảo áo cô ta màu cà chua hoặc màu môi Hải. Nếu đấy là chiếc áo mới, họ còn nhấn mạnh là màu môi Hải khi mới tắm xong. Thậm chí, một số bạn bè thân còn gọi đó là “quỷ đỏ” giống như gọi đội Man-chét-tơ.

Đấy là chưa kể hàm răng trắng như sữa của Hải. Một hãng làm kem đánh răng đã hứa đổi cho anh một ngàn chiếc răng vàng nếu Hải tặng răng cho họ. Nhưng Hải chưa đồng ý. Anh chỉ tặng răng cho những nữ sinh viên nghèo chăm học, vượt khó.

Tóm lại, khi mới bước vào căn phòng, vẻ đẹp trai của Hải khiến tôi nghẹt thở. Phần vì khâm phục, phần vì thất vọng do xưa nay tôi cứ chắc chắn chả ai đẹp hơn mình.

Tôi cau có và sợ hãi ngồi xuống, nộp cho Hải một bài báo. Hải đọc trong năm phút đã phát hiện ra tôi viết mười tám chỗ sai, hai mươi hai chỗ không rõ ràng và ba chỗ khả nghi.

Tôi ngượng quá và hoảng quá, vì biết rằng sự nghiệp viết báo bịp bợm của mình sắp tới lúc tàn.

Tôi bèn rụt rè đưa ra một lời đề nghị khiếm nhã: “Em ôi, em có muốn đóng phim không?”. Hải giương cặp mắt như hai hột nhãn đen bóng nhìn tôi kinh ngạc. Tôi bèn hăng hái gào lên: “Em phải đóng phim, em sinh ra để đóng phim. Em là thứ để nhân dân chiêm ngưỡng chứ không phải bị để phí phạm trong căn phòng dù tráng lệ này?”.

Hải chồm lên, nắm cổ áo tôi, dí vào tường, thét: “Anh nói gì?”. Tôi cố vùng vẫy, rồi cố sức thều thào trước khi ngất đi: “Em nên đóng phim. Em nên cứu vớt nền điện ảnh mà anh đã làm cho hư hỏng”.

Kết quả của cuộc gặp gỡ đầy bi tráng, đó là khoảng sáu tháng sau, Hải xuất hiện một cách hiên ngang trong tác phẩm bất hủ nhưng được đón nhận một cách bất công của tôi, có tên “Nữ tướng cướp”. Tuy anh chỉ có những mười phút, nhưng đó là mười phút bất tử.

Tiếp theo, cái gì xảy ra thì cả nước đã biết. Nào “Hồn Trương Ba”, nào “Tuyết nhiệt đới” và “Bỗng dưng muốn khóc”… Hải làm cho màn ảnh vỡ tan như bánh tráng dưới gầm xe hơi, và làm cho các nam tài tử Hàn Quốc trở nên thô kệch.

Bởi đã có một lần, đoàn đại biểu nam tài tử Hàn Quốc sang Việt Nam. Hội Điện ảnh cử Hải ra sân bay đón. Vừa nhìn thấy anh, đám tài tử Hàn Quốc xô nhau chạy ngược lên cầu thang, giục máy bay quay ngược trở lại. Họ tuyên bố nếu diễn viên Việt Nam đẹp như thế, tốt nhất họ nên về làm thợ quét vôi.

Điều rắc rối của Lương Mạnh Hải là anh có kiến thức và thông minh. Các nhà biên kịch của chúng ta thì cẩu thả, các nhà đạo diễn của chúng ta thì học qua loa, do hay đưa ra những hình tượng nhân vật lổn nhổn, những tính cách nhớ ngẩn học sáo mòn. Điều ấy đòi hỏi diễn viên muốn tiến xa phải nhắm mắt mà theo, đôi lúc còn phải nhắm cả mồm lẫn mũi. Hải không thế, anh được góp ý, tranh biện và sửa chữa. Anh khiến nhân vật trở thành có đầu trong khi rất nhiều người chỉ muốn có má hoặc… mông.

Hơn ai hết, Lương Mạnh Hải thấm thía nỗi bi kịch của một nghệ sĩ xuất thân từ trí thức. Anh không run sợ, mà quyết tâm biến nó thành hài kịch.

Lần gần đây nhất, tôi và Hải đi với nhau cùng một đám nghệ sĩ vào quán ăn khuya ở Vũng Tàu khi tham dự chương trình “Bước nhảy hoàn vũ”. Cả bọn kéo nhau vào quán, ầm ĩ gọi đồ ăn. Cô phục vụ hỏi mọi người ai cần dùng món gì, nhưng không hỏi Hải, dù đã xin chữ ký. Anh ngạc nhiên, cô cười đáp: “Em biết anh ăn cháo. Làm điện ảnh chỉ có ăn cháo mà thôi”.




Đọc thêm Lý Nhã Kỳ, Ngọc Diệp, Mai Khôi, Ngọc Trinh, Khánh Thy, Thủy Tiên, Lê Cát Trọng Lý, Midu (Mỹ Dung), Xuân Lan, Phương Thanh, Lê Minh Sơn, Đại Nghĩa, Minh Nhí, Việt Trinh, Hiền Thục, Hiếu Hiền, Đơn Dương, Phi Thanh Vân, Lê Khanh, Thanh Thủy, Phan Thị Vàng Anh, Huy Khánh, Phú Quang, Đàm Vĩnh Hưng, Hoàng Hà Tùng, Quyền Linh, Nguyễn Quang Dũng, Vũ Ngọc ĐãngLê Hoàng
      
avatar
Office Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 778

Danh vọng : 1600

Uy tín : 10

Dũng Khùng – Lờ đờ như kẻ cướp

Tới giờ phút này, tôi cam đoan tất cả những ai đã gặp Dũng Khùng đều nhầm lẫn về anh. Họ tưởng anh dễ thương, tưởng anh hiền lành, họ tưởng anh xuề xòa, thậm chí đôi lúc họ tưởng anh lờ đờ. Thực ra, Dũng Khũng lờ đờ như kẻ cướp.

Ai cũng nghĩ sai về Dũng, vì con người anh, từ thuở ấu thơ, đã toát ra vẻ “ông già Nam Bộ”. Không ai biết quần áo anh màu gì, không ai biết da anh màu gì và càng không ai biết răng anh màu gì.

Dũng Khùng nhà quê một cách thượng lưu. Anh dùng vi tính xách tay đời mới nhất, xem phim màn ảnh có chất lượng cao nhất, ngủ trong những khách sạn sang trọng nhất, quen với những cô gái đẹp nhất và ăn những món ăn sang nhất.

Anh chỉ khác thường ở chỗ anh coi sự sang trọng là điều giản dị, tự nhiên như hạt lúa, củ khoai, chả có gì phải ầm ĩ. Kẻ khác vào khách sạn năm sao có thể kể cho thiên hạ nghe đến nửa năm. Dũng Khùng vào đó rồi ra đó mà chả chút quan trọng gì, cứ như chui vào lều chăn vịt mà thôi.

Về khoản ăn chơi, Dũng Khùng đã “đắc đạo”. Anh không còn coi hưởng thụ là vấn đề, chỉ nhìn các thứ ấy như cây cỏ mà thôi. Cái quan trọng nhất của Dũng Khùng là sự ranh ma một cách hồn nhiên.

Nếu Vũ Ngọc Đãng ngây thơ ngơ ngác trong công việc thì Dũng Khùng ngây thơ nhưng là sự ngây thơ pha quái đản đến lạ kỳ. Nếu như toàn thế giới vào nhà hàng, gặp một con vịt quay bỏ vào mồm thì Dũng Khùng có khả năng gạt con vịt ra bỏ cái đĩa vào mồm.

Nếu toàn thể đàn ông gặp một cô hoa hậu tìm cách tán tỉnh sau đó hỏi cưới thì Dũng Khùng có khả năng đặt ngay vấn đề ly dị cô ta trước khi yêu.

Điều tuyệt vời của Dũng Khùng là luôn nhìn sự vật với một góc nhìn khác như trên đã nói, nên nếu chàng vào bảo tàng, chăm chú coi một bức tranh thì có khả năng chàng đang suy tính bức tranh ấy gói được mấy nắm xôi.

Từ đó suy ra, những tác phẩm của Dũng Khùng chỉ có hai số phận: hoặc nó làm bà con xô nhau co cẳng chạy, hoặc nó khiến bà con đánh nhau để giành mua. Một bộ phim được khen một tý, chê một tý, giải thưởng một tý thì chắc chắn không phải phim Dũng Khùng.

Về hình thể, tóc Dũng Khùng hoặc để dài tới ngang vai hoặc không có, thân hình Dũng Khùng hoặc gầy nhom hoặc phì nhiêu, quần áo Dũng Khùng hoặc bóng loáng hoặc nhầu nát. Không bao giờ có những thứ trung gian.

Nếu như Lê Hoàng bị cả thế giới căm ghét và biết rõ tại sao thì Dũng Khùng được cả thế giới yêu mà cũng không hiểu tại sao. Dũng Khùng chưa bao giờ cứu ai khỏi chết đuối, chưa bao giờ vì ai đấy chém người. Nhưng người ta luôn có cảm giác Dũng Khùng cái gì cũng sẵn sàng trao tặng, lỗi là tại bà con không hỏi mà thôi.

Điều tuyệt vời nữa ở Dũng Khùng là anh chả khi nào tranh chấp, rình mò, giành giật, không khi nào thấy anh tìm cách đến gần một dự án ngon hoặc một mối quan hệ ngon. Anh chả khi nào chứng minh là mình xứng đáng. Nếu Dũng Khùng trúng số độc đắc mười tỷ, chắc chắn anh cũng không reo mừng mà chỉ ngạc nhiên hỏi: “Ủa, vậy sao?”

Nếu có hai phe đánh nhau theo kiểu hai dòng họ của nhà Romeo – Juliet và mời Dũng Khùng hoà giải, thì cá chắc, chỉ cần năm phút sau, hai phe sẽ ôm chầm lấy nhau khóc. Và sau khi Dũng Khùng đi, hai phe lại đánh nhau tiếp, có khi còn nặng hơn xưa. Bởi Dũng Khùng chả hơi sức đâu mà phân tích. Anh chả quan tâm gì tới mọi bản chất vấn đề, và chỉ cần giải quyết hiện tượng. Anh không bao giờ có thể làm một nhà chính trị, và chẳng có nửa giây buồn về chuyện này.

Dũng Khùng cũng xa lạ với mọi thủ đoạn, mọi mánh khoé. Nếu chơi cờ, anh sẽ trở thành một đấu thủ cực dở vì anh chả buồn quan tâm tới những bước đi sai. Anh cứ thản nhiên xơi từng bước một.

Đằng sau vẻ ngoài xoàng xĩnh, Dũng Khùng có sự sang trọng khủng khiếp. Anh có thể mặc một chiếc quần zin bạc phếch giá ba xu nhưng bên trong là một chiếc quần đùi mạ vàng hoặc một áo may ô có nạm kim cương. Cả thế giới tưởng anh không uống rượu, thật ra là anh không uống rượu giả, thế thôi.

Điều Dũng Khùng chán nhất là sự đẹp giống nhau hoặc sự xấu giống nhau. Anh luôn luôn trộn hai thứ ấy với một tỉ lệ chỉ mình anh hiểu cho bà con xơi và làm cho nửa nhân loại đi cấp cứu, nửa nhân loại kia ngất ngây nhưng bọn ngất ngây luôn là bọn trả tiền, trong khi lũ bị cấp cứu cùng lắm chỉ tặng lời khen. Dũng Khùng thâm sâu ở chỗ đó.

Khác với Nguyễn Tranh, nhiều lúc chẳng hiểu mình ăn gì, khác với Vũ Ngọc Đãng ăn gì cũng xúc động và khác với Lê Hoàng ăn gì cũng khả nghi, Dũng Khùng ngồi vào mâm, gắp một miếng bé tý bỏ vào mồm rồi sau đó không ăn, nhưng thực ra miếng ấy là miếng ngon nhất mà có đứa nào hiểu đâu.

Nếu rất nhiều nghệ sỹ cư xử như quạ, luôn bay lượn thấy mồi ở đâu nhào xuống vồ thì Dũng Khùng cư xử như đại bàng, đứng lim dim chờ mồi tự nó bay lên.




Đọc thêm Lý Nhã Kỳ, Ngọc Diệp, Mai Khôi, Ngọc Trinh, Khánh Thy, Thủy Tiên, Lê Cát Trọng Lý, Midu (Mỹ Dung), Xuân Lan, Phương Thanh, Lê Minh Sơn, Đại Nghĩa, Minh Nhí, Việt Trinh, Hiền Thục, Hiếu Hiền, Đơn Dương, Phi Thanh Vân, Lê Khanh, Thanh Thủy, Phan Thị Vàng Anh, Huy Khánh, Phú Quang, Đàm Vĩnh Hưng, Hoàng Hà Tùng, Quyền Linh, Lương Mạnh Hải, Vũ Ngọc ĐãngLê Hoàng
      
avatar
Office Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 778

Danh vọng : 1600

Uy tín : 10

Vũ Ngọc Đãng: Con nai giả con nai già

Tôi biết Đãng có tài từ khi phát hiện ra anh có nhiều điểm giống tôi. Cả hai đều không thuốc lá, không rượu chè, không bài bạc, gái gú cũng gần như không. Nhưng hai thiên tài cũng có nhiều điểm khác nhau, Đãng mê động vật như thỏ, heo, chuột và đưa chúng lên màn ảnh. Tôi cũng mê nhưng đưa lên đĩa.

Đến giờ phút này, hình như chả ai biết Đãng ở đâu, sống với ai và không sống với ai. Anh chỉ có một cái số di động là hết. Sẽ chả có gì ngạc nhiên nếu một ngày kia ta gặp Vũ Ngọc Đãng trong hang đá hoặc trong khách sạn năm sao vì anh có đầy đủ phẩm chất để “quàu” hai chỗ đó.

Tất cả các đạo diễn nổi tiếng, ngay từ khi đi học, phải lóe lên một cái gì quái đản. Tôi nghĩ thế và tin chắc thế. Nghề đạo diễn không phải nghề chủ nhà băng, có thể đi từ không xu đến tỷ phú. Đạo diễn cần tín hiệu.

Tín hiệu đầu tiên hồi Đãng còn sinh viên là anh mê chụp ảnh. Chả phải do thích nghiên cứu các kiểu tạo hình, mà do hồi đó chụp hình sống được. Anh thường “đè” bạn bè ra chụp, rồi bán cho các tạp chí sau đó đi ba bốn lượt mới lấy được một lượt tiền. Cái tài thứ hai của Đãng là biết và thích điều khiển các con vật. Như chúng ta đã biết, động vật không thông minh (bằng chứng là chưa có con gì làm nghề đạo diễn trừ con người). Động vật không hiểu kịch bản, không biết thế nào là chủ đề tư tưởng mặc dù chúng có nội tâm.

Điều khiển động vật cực kỳ khó. Nước Pháp có đạo diễn Giăng Jac Hé-lô làm phim “Con gấu” còn Việt Nam có Vũ Ngọc Đãng làm phim “Chuột”. Sau khi Đãng thành công, nhiều kẻ ghen ghét mong có ngày anh dại dột làm phim “Cọp” và bị nó xơi.

Phim của Đãng giống như con người Đãng, tràn ngập sự trẻ con và ngây thơ (phim của tôi giống hệt con người tôi, tràn ngập sự ranh ma và quỷ quyệt). Đãng tin vào sự ngây thơ trong lòng người xem và quyết tâm khai thác nó đến cùng. Anh thật thông minh, vì nếu khai thác trí tuệ của khán giả, nó sẽ cạn kiệt nhanh.

Nhiều đạo diễn Việt Nam cũng biết ngây thơ trong sáng là một vùng đất béo bở, nhưng khi làm thất bại vì họ giả nai. Đãng không thế, anh chính là con nai giả con nai già.

Ưu điểm lớn nhất, tuyệt vời nhất của Vũ Ngọc Đãng là anh tin vào điều mình làm. Đôi khi tin đến mù quáng. Nhiều đạo diễn của chúng ta chả tin gì, chỉ tin mỗi thù lao.

Giống cô bán sách không biết chữ, Đãng có thể bán nhiều thứ mà anh không có. Anh tưởng tượng ra và thiên hạ vẫn mua. Toàn bộ bí quyết của người đạo diễn chính là chỗ đấy.

Theo tôi, Đãng yếu về kịch tính. Nhưng có lẽ anh chả quan tâm tới nó. Đối với Đãng, cái quan trọng nhất của nhân vật là tâm trạng. Phim của Đãng sẽ tuyệt trong các khúc chia tay, khúc tưởng nhớ, khúc nhìn nhau. Phim của Đãng sẽ chán trong các khúc giết nhau, đâm nhau hoặc chặt nhau ra làm nhiều mảnh. Nếu Đãng làm phim chiến tranh, quân ta không cần xông lên, chỉ cần tắm suối và hái hoa là quân địch đầu hàng.

Gần như tất cả các đạo diễn Việt Nam học trong nước đều không được đào tạo bài bản. Họ cũng mau chóng phát hiện ra Điện ảnh là một vùng đất hoang dã và cách xử sự như thợ săn là cách tiện lợi nhất. Các thợ này săn kinh phí nhà nước, săn danh tiếng qua những giải thưởng khả thi, săn diễn viên và săn chức vụ.

Vũ Ngọc Đãng không thế. Anh để các con vật săn mình, bắt mình về sau đó làm cho chúng khóc, khiến chúng thả anh ra. Quá trình ấy có bán vé.

Nhìn bề ngoài Đãng cực kỳ đẹp trai. Anh thường mở to cặp mắt đen láy, ngơ ngác nhìn xung quanh và hỏi “Tại sao vậy nhỉ?” Nếu Đãng bước vào một nhà băng, cầm cục tiền lên và vui vẻ hỏi cô thủ quỹ “Lấy được không?”, tôi tin chắc cô ta cũng gật đầu và đạo diễn Vũ Ngọc Đãng cũng bẽn lẽn mang ra!

Trong tất cả các phim anh tham dự với tư cách diễn viên, Đãng thường đóng vai kẻ cướp, và thường bị nạn nhân đánh đập dã man. Nhìn anh bị đánh khán giả thấy yêu (trong thực tế, nếu anh bị đánh, rất nhiều đạo diễn thấy mừng).

Thằng cha Vũ Ngọc Đãng còn giống thằng cha Lê Hoàng ở chỗ không buồn nghĩ đến giải Oscar. Hai đứa nhất trí dành niềm mơ mộng đó cho các đạo diễn lớn vốn nhan nhản ở nước mình, những đạo diễn mà mỗi bộ phim nghệ thuật mà người xem có nhiệm vụ phải học để hiểu, còn nếu cứ mãi mãi không hiểu thì chỉ nên tự trách mình. Đãng không cao quý thế. Anh tuyên bố làm phim cho nông dân xem và nếu nông dân đi xem có rủ theo phó nông dân anh cũng vui lòng.

Đãng còn có một điểm giống Trương Nghệ Mưu. Đạo diễn Trung Quốc này từng phát biểu “Những ai lấy tiền của kẻ khác để làm ra các tác phẩm thử nghiệm cho mình là vô đạo đức”. Một đạo diễn chân chính phải biết tùy vào kinh phí và mục đích của nhà sản xuất để chế tạo phim. Đãng biết tiêu tiền của kẻ khác, một phẩm chất khá hiếm hiện nay.

Nhưng cũng chớ tưởng Đãng dễ tính và phổi bò. Anh rất hay giận dỗi, thậm chí có thể giận dỗi mà chả hiểu vì sao. Đãng nhạy cảm ở nhiều khu vực, về lý thuyết là không cần nhạy cảm.

Nhìn toàn thể, Vũ Ngọc Đãng và các bạn bè anh như Nguyễn Tranh, Dũng Khùng, Nguyễn Nam… lập ra một nhóm làm phim thế hệ mới khác hẳn trước đây. Họ thực tế, nhưng không thực dụng. Họ thích tiền, nhưng không khi nào ăn bớt tiền, họ triết lý ít, đi dự hội thảo còn ít hơn. Họ thích khán giả chứ không thích những ai làm cha khán giả! Họ Nam Bộ.




Đọc thêm Lý Nhã Kỳ, Ngọc Diệp, Mai Khôi, Ngọc Trinh, Khánh Thy, Thủy Tiên, Lê Cát Trọng Lý, Midu (Mỹ Dung), Xuân Lan, Phương Thanh, Lê Minh Sơn, Đại Nghĩa, Minh Nhí, Việt Trinh, Hiền Thục, Hiếu Hiền, Đơn Dương, Phi Thanh Vân, Lê Khanh, Thanh Thủy, Phan Thị Vàng Anh, Huy Khánh, Phú Quang, Đàm Vĩnh Hưng, Hoàng Hà Tùng, Quyền Linh, Lương Mạnh Hải, Nguyễn Quang DũngLê Hoàng
      
avatar
Office Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 778

Danh vọng : 1600

Uy tín : 10

Lê Hoàng: “Ngu mới làm giám khảo”

Chúng ta ai sinh ra rồi cũng có lúc phải làm thí sinh, không thi tốt nghiệp phổ thông, thi con khỏe con ngoan thì cũng thi tiếng hát truyền hình hay thi hoa hậu. Chưa kể những cuộc thi bắt buộc như thi bằng lái xe. Nhưng chả ma nào ra đời đã làm giám khảo hoặc đoán mình sẽ trở thành giám khảo. Bởi nói chung trong cuộc sống này, mình còn chấm mình chưa xong nói gì tới chấm đứa khác. Nhưng nếu như hoàn cảnh xô đẩy buộc cô gái trở thành người mẫu hay diễn viên, thì nó cũng chả tiếc gì mà không có lúc tống một chàng trai tội nghiệp, ngây thơ hiền lành tử tế lên ghế giám khảo.

Làm giảm khảo không phải lúc nào cũng sướng

Đầu tiên, lên trên ấy ai cũng tưởng ngon. Cơm bưng thì chưa thấy, nhưng chắc chắn có nước rót, lại có tí tiền. Trong thời buổi cả xăng, cả dầu, cả vàng đều lên giá thì số tiền ấy cũng không nên bỏ qua, ít ra cũng sắm được vài ký gạo. Nhưng ngồi làm rồi mới phát hiện ra mình dại, hoặc nếu không dại thì cũng hớ.

Đầu tiên là hớ với ban tổ chức. Họ thường thề rằng cuộc thi này vui lắm, nhưng sau này mới vỡ lẽ ra là nhiều cuộc chả vui gì cả, còn vắng hơn cả chùa bà Đanh và chùa ông Đanh, sau đó bà con không hề quan tâm, thi cử gì mà chẳng ma nào biết. Tiếp theo là hớ với thí sinh. Lúc chưa thi thì ai cũng vui, ai cũng dễ thương, lúc thi và trượt rồi thì ai cũng mặt sưng mày xỉa, đứa nào rớt cũng nghĩ bị oan, bị giám khảo trù dập hoặc cho là giám khảo dốt chả hiểu mình. Nếu thí sinh là cán bộ thuế mà mình là con buôn thì nhất định sẽ có ngày bị trả thù.

Sau đó là hớ với khán giả. Có mấy cuộc thi ở trong phòng kín đâu, mà thường cứ phải chường cái mặt ra cho khán giả nhìn. Mà khán giả thì ôi thôi có đủ loại thành phần, đẹp trai, thông minh hơn mình cũng có mà gian ác, kém cỏi hơn mình cũng có. Chúng tha hồ phê phán, đàm tiếu, bình phẩm về mình mà mình chỉ biết ngồi nghe rồi nhe răng cười.

Cuối cùng là hớ với chính mình. Xưa nay chắc mẩm mình đẹp trai, mình thông minh hoặc mình vừa thông minh vừa đẹp trai, đến khi lên tivi chúng nó quay cho xấu hoắc, mặt nhăn nhó hoặc đen sì. Tiếp theo là âm thanh của chúng rè rè khiến giọng mình chua như giấm hoặc khàn như vịt, nếu có bồ chắc chắn bồ sẽ bỏ chạy.

Ngu mới làm giám khảo

Tóm lại, nghề làm giám khảo là nghề nguy hiểm, xếp cùng với lính cứu hỏa, cảnh sát hình sự hay cưa bom. Đã có nhiều giám khảo trước khi đi chấm phải từ biệt vợ con, để lại tài sản cứ như đi vào cõi vĩnh hằng.

Mình chấm thí sinh có nghĩa là thiên hạ chấm mình. Mà thí sinh có xa lạ gì đâu, cũng bạn bè cả, vừa hôm trước ôm vai bá cổ nó, thậm chí ăn uống, mượn tiền nó, hôm sau cho điểm nó có ghê không hả trời? Còn trong khi mình coi thí sinh phần lớn là đằng trước mặt, thì khán giả lại coi mình từ phía cả đằng trước lẫn đằng sau, cả bên trái lẫn bên phải, thậm chí lục tung cả lý lịch, cả quá khứ mình lên, toi là cái chắc.

Nhiều vị bên ngoài dáng điệu rất cồng kềnh, tác phong chả khác gì giang hồ hảo hán, cứ tưởng lúc làm giám khảo phải giết người không ghê tay thì lại mềm như bún, nói năng năng dịu dàng, cử chỉ hòa nhã, nếu hiểu sâu sắc thật dễ thông cảm. Cha ông mình ngày xưa có câu, làm người ở đời có bốn cái ngu: "làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu" đã quá lạc hậu. Lúc này phải bổ sung thêm một cái ngu nữa là nghề giám khảo. Đứa thi không đỗ nói mình ác, đứa đó trách mình dốt, nếu không nó đã đỗ cao hơn. Còn đứa không thi nói mình vừa dốt vừa ác. Thế nhưng vẫn cứ phải làm vì nếu không sống bằng gì bây giờ? Làm thợ hồ chả ai mướn, làm thợ mộc chả ai mượn. Bởi vậy phải cắn răng làm giám khảo chứ sao?

May mà các cuộc thi cũng thưa thớt, mỗi năm chỉ có vài lần nên chúng nó có ghét cũng nguôi ngoai rồi ta lại chấm tiếp. Sau đó hàng ngày chúng phải đánh nhau cơm gáo, gạo tiền đã kiệt sức, chẳng còn tâm trạng nào đánh giám khảo vậy là ta thoát. Vả lại cuối cùng bản chất vẫn tham lam. Nghe đồn làm giám khảo bên Tây, bên Mỹ hay bên Tàu danh giá lắm, có nhiều tiền lắm nên cố kéo dài, hy vọng sẽ có lúc bên mình cũng thế. Ôi thôi, cứ việc hy vọng đến trót đời.

Ngoài tham ra cũng còn háo danh. Nếu không làm giám khảo, biết bao giờ cái mặt xấu xí của mình mới được lên truyền hình, mới có cơ hội xếp cạnh những sản phẩm quảng cáp cao quý như kem đánh răng hoặc dầu gội đầu, sữa chua nguyên chất? Thế thì lên mau mau là phải rồi. Cuối cùng mình chả làm sẽ có đứa khác làm, đừng có chảnh. Đừng tưởng thiên hạ lầm. Gì chứ ngồi như tượng, sau đó phát biểu mấy câu vô thưởng vô phạt chả chết ai thì thiếu gì kẻ làm được, không nhận sẽ mất phần ngay. Thôi thì làm khẩn cấp.




Đọc thêm Lý Nhã Kỳ, Ngọc Diệp, Mai Khôi, Ngọc Trinh, Khánh Thy, Thủy Tiên, Lê Cát Trọng Lý, Midu (Mỹ Dung), Xuân Lan, Phương Thanh, Lê Minh Sơn, Đại Nghĩa, Minh Nhí, Việt Trinh, Hiền Thục, Hiếu Hiền, Đơn Dương, Phi Thanh Vân, Lê Khanh, Thanh Thủy, Phan Thị Vàng Anh, Huy Khánh, Phú Quang, Đàm Vĩnh Hưng, Hoàng Hà Tùng, Quyền Linh, Lương Mạnh Hải, Nguyễn Quang DũngVũ Ngọc Đãng
      
      

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 2 trong tổng số 2 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1, 2

Quyền hạn của bạn

Bạn không có quyền trả lời bài viết
free counters



  • Đoàn Ngọc Khánh

    mobile phone 098 376 5575


    Đỗ Quang Thảo

    mobile phone 090 301 9666


    Nguyễn Văn Của

    mobile phone 090 372 1401


    IP address signature
    Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblog.com