Change background image
LQ2

Những người bạn Lục quân 2


You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

avatar
DuyHung Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 903

Danh vọng : 1665

Uy tín : 24

Có những câu chuyện xung quanh con người và món ăn ở Hà Nội được soi ở những góc độ... rất khác nhau, thậm chí đối lập nhau!

Câu chuyện thứ nhât: Trai Tây nhận diện gái Hà thành chính gốc

(GDVN) - Chàng trai Pháp khoe, anh có cô bạn gái người Hà Nội rất quyến rũ. Cô ấy lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng, ăn mặc không cầu kỳ nhưng nền nã.



Con gái Hà Nội điệu đà, thích làm đẹp làm duyên nhưng không quá lố.
Một chàng trai người Pháp nghiên cứu văn hóa Việt, nhìn mấy cô sinh viên tập quân sự về rửa chân bên máy nước, anh chỉ một cô gái da màu bánh mật nhỏ nhắn bảo: “Cô gái ấy là dân Hà Nội xịn đấy, còn các cô kia là dân ngoại tỉnh hết…”. Rồi anh gọi to: “Cô gái Hà Nội ơi!”. Cô gái hơi giật mình, quay lại, ngơ ngác. Anh cười đắc thắng: “Thấy chưa. Mình đoán sai bao giờ, không tin ra hỏi mà xem…”.

Anh bảo: “Con gái Hà Nội xịn (là Hà Nội gốc đấy) đặc biệt lắm. Nhìn mà xem, cô ấy rất ý tứ, không chen lấn tranh giành máy nước như mấy cô kia, mà cô ấy kéo cái ống quần lên cũng rất ý tứ, không kéo cao như mấy cô kia, cũng không cười nghiêng ngả, hô hố, như mấy cô kia…”.

Chàng trai Pháp ấy khoe, anh có cô bạn gái người Hà Nội xịn rất quyến rũ. Cô ấy lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng, ăn mặc không cầu kỳ nhưng nền nã. Dáng đi của cô cũng rất duyên, nhẹ nhàng cứ như lướt, dù cô đi giầy hay đi dép cũng không cành cạch, chát chúa. Anh thích nhất tiếng nói của cô, cứ ngọt lịm, dịu dàng, rõ ràng, chuẩn xác khác hẳn các cô gái khác…

Anh bảo: “Ở trên đất Hà Nội nhưng nhìn những cô gái model, phấn son lòe loẹt, quần áo diêm dúa, sặc sỡ thì đừng tưởng đó là con gái Hà Nội xịn. Mình chắc chắn, đó là các cô nguồn gốc tỉnh lẻ, chứ con gái Hà Nội chính gốc ăn mặc rất trang nhã, lịch sự bởi họ có khiếu thẩm mỹ bẩm sinh, được cha mẹ truyền con nối…”.

Anh phân tích: Con gái Hà Nội đi đâu cũng chẳng lẫn. Không phải vì màu da trắng như trứng gà bóc hay dáng người thanh mảnh, mà vì cốt cách thanh tao, lịch lãm của một cô con gái gia đình nền nếp, được giáo dục từ gốc. Con gái Hà Nội thanh lịch từ cách ăn uống. Cho dù đói đến mấy cũng ăn từ tốn, chậm rãi từng miếng nhỏ, khi nhai không phát ra tiếng kêu chóp chép. Cho dù khát đến mấy cũng uống từng ngụm nhỏ chứ không ngửa cổ tu ừng ực… Con gái Hà Nội cáu giận cũng biết nói lời chua cay nhưng không tục tằn thô lỗ, không đay đả, lắm điều, không văng tục, chửi thề… Con gái Hà Nội nói lời dịu dàng mà không đong đưa giả dối. Con gái Hà Nội điệu đà, thích làm đẹp làm duyên nhưng không quá lố, không hở hang khêu gợi, không sặc sỡ lòe loẹt.

Cái duyên ngầm của người con gái Hà Nội nhìn càng đắm ngắm càng say, chính là những bộ trang phục nền nã may rất khéo, rất hợp với thân hình, dáng vóc họ chứ không phải ở những bộ đồ model hở trước hở sau. Thế nên anh chàng người Pháp kia nể con gái Hà Nội lắm, vì ở môi trường nào họ cũng mang tác phong công nghiệp nhanh nhẹn, gọn gàng, ngăn nắp. Họ mạnh dạn, tự tin.

Dù Hà Nội nghìn năm muôn vàn thay đổi thì con gái Hà Nội vẫn tiếp thu được nếp sống của mẹ, mềm mỏng, ý nhị, tươi tắn, lịch sự… Con gái Hà Nội không chém to kho mặn, mà rất cầu kỳ từ cách chọn mớ rau miếng thịt cho đến cách nhặt rau thái thịt, cách nấu nước, cách bầy biện… Bữa cơm của người Hà Nội không chỉ ngon mà còn đẹp mắt, sạch sẽ.

Con gái Hà Nội chẳng lẫn vào đâu được bởi giọng nói chuẩn xác, ngọt ngào, rất thanh và cũng rất dịu của đất kinh kỳ.

Chàng trai người Pháp ấy rất tự hào vì cô bạn gái người Hà Nội của mình. Nhưng ở Việt Nam này, không chỉ con gái Hà Nội xịn mới đẹp, mới duyên mà tất cả những cô gái được giáo dục nề nếp đều duyên, đều đẹp. Nhiều phụ nữ nông thôn Nam bộ có chồng, có con lớn nhưng vẫn khoanh tay chào bề trên, ra đường hoặc về nhà vẫn khoanh tay xin phép người lớn, mở lời vẫn một điều thưa gửi, họ cũng rất giỏi nữ công gia chánh. Nhiều người văn hóa không cao nhưng biết hiếu nghĩa, thủy chung. Bởi đó là nếp nhà, là gia phong của người Việt mà họ được dậy dỗ, rèn giũa từ nhỏ.

Nhiều gia đình Việt kiều, tuy sống trên đất nước tự do, hiện đại, tiên tiến nhưng vẫn giữ được nếp nhà, giữ được lễ giáo của một gia đình gốc Việt. Con cái sinh ra trên đất khách nhưng họ vẫn dạy con tiếng Việt, về nhà vẫn nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt. bố mẹ kể cho con cái nghe những câu chuyện về gia đình, nếp sống Việt Nam, kể cho con nghe về họ hàng để con cái không quên cội nguồn. Mẹ nấu những món ăn của người Việt để con không xa lạ với quê hương. Dạy con phong tục của người Việt cưới xin, cúng giỗ để để con mãi mãi vẫn là người Việt, đẹp người đẹp nết…

Theo Hạnh phúc gia đình
      
avatar
DuyHung Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Giới tính : Nam

Bài viết : 903

Danh vọng : 1665

Uy tín : 24

Câu chuyện thứ hai: AFP chê người bán phở Hà Nội… thô lỗ!

(GDVN) - Trong bài viết mới đây, phóng viên Cat Barton của AFP ngoài việc hết lời khen ngợi sự tinh tế, thanh lịch của phở Hà Nội, cũng đã mô tả “món ăn này được bán ở những cửa hàng không sạch sẽ, với những người bán hàng thô lỗ”…



Phở vẫn đang biến đổi? Ảnh: AFP
Món ăn không thể thiếu

Phở đã xuất hiện từ khoảng 100 năm trước tại miền Bắc Việt Nam và kể từ đó đã thu hút được sự chú ý của toàn cầu, được các đầu bếp nổi tiếng người Pháp và những sinh viên người Mỹ không dư dả tiền mặt ưa thích. Tại Việt Nam, ăn phở gần như là một nghi lễ tôn giáo. Những bát phở trông thật bình thường đó, mà ta có thể tìm được ở mọi góc phố tại Hà Nội đã trở thành một phần không thể thiếu của cuộc sống hằng ngày.

“Tôi đã ăn ở đây trong vòng hơn 20 năm” - Trần Văn Hưng cho AFP biết khi đang ngồi run rẩy trong cái lạnh buốt của mùa đông Hà Nội trong hàng người tại quán phở Thìn. “Những người bán hàng ở đây luôn cục cằn với tôi. Tôi quen rồi. Tôi không quan tâm” - người đàn ông 39 tuổi nói, cho biết thêm anh đã ăn món phở từ khi danh tiếng của quán phở trên phố Lò Đúc này vẫn còn khiêm tốn.

Dù phở là một món ăn sáng truyền thống, thì phở vẫn được phục vụ tất cả mọi thời gian trong ngày và được cả người nghèo lẫn người giàu ưa thích, ăn ở cùng cửa hiệu, với giá khoảng 1 USD một bát. Bánh phở phải được làm bằng tay, sợi được thái đều tăm tắp và không được để lâu quá 4 giờ, gừng phải được nướng, nước xương bò và các loại gia vị phải được ninh sủi bọt từ từ trong vòng ít nhất 8 tiếng trên bếp than. “Không đất nước nào khác có thể làm được những món như phở - một trong những bí mật chính là nước xương phải trong và thơm” - bà Tuyết - người nổi tiếng với nghệ thuật nấu nướng truyền thống - cho AFP biết tại cửa hàng bé nhỏ của mình, nằm ở tầng trên cùng của một ngôi nhà gỗ tại phố cổ Hà Nội.

Nguồn gốc của phở là từ Pháp hay từ Nam Định?

Nguồn gốc chính xác của phở không rõ ràng và vẫn còn đang gây tranh cãi lớn tại Việt Nam. Nó được làm một cách truyền thống với thịt bò, nhưng gà cũng đã được sử dụng kể từ những năm 1940 khi sự đô hộ của phát xít Nhật gây ra tình trạng khan hiếm thịt bò.

Thịt bò không phổ biến tại Việt Nam thời đó - bò thường được sử dụng như công cụ lao động - nhưng dưới ách đô hộ của thực dân Pháp với truyền thống ăn thịt bò, xương và những mẩu bạc nhạc được dùng để nấu xúp. Một vài chuyên gia, như Didier Corlou - cựu bếp trưởng tại khách sạn Sofitel Legend Metropole Hà Nội, người đã giới thiệu về phở với các thực khách sành ăn quốc tế trong hàng thập kỷ - lý luận rằng phở là “món ăn Việt với ảnh hưởng từ Pháp”.



Hình ảnh như thế này có thể gặp ở bất kỳ phố phường nào ở Hà Nội. Ảnh: AFP
“Cái tên “phở” có thể bắt nguồn từ pot au feu - một món ăn Pháp” - Corlou cho AFP biết, chỉ vào sự tương đồng giữa các món ăn này, bao gồm hành nướng ở món ăn Pháp và hẹ nướng ở phở. Một lý thuyết khác, Corlou nói, là phở đầu tiên được bán bởi những người hàng rong gánh một cái nồi và một cái bếp lò đất - “coffre-feu” trong tiếng Pháp - cái tên này đến từ cách tiếng kêu “feu”? “Feu” khi món ăn này đã sẵn sàng.

Một số ý kiến khác cho rằng phở có nguồn gốc từ một người nấu ăn lành nghề tại Nam Định - từng là trung tâm dệt may lớn nhất Việt Nam, nơi cả công nhân người Pháp và người Việt làm việc - và đầu bếp này đã nghĩ ra một món ăn có thể làm vừa lòng công nhân của cả hai quốc tịch.

Nhiều người Việt Nam mạnh mẽ phản đối bất cứ ảnh hưởng nào của Pháp trên các món ăn dân tộc của mình, lý luận rằng món ăn này ở thời tiền thực dân và mang vẻ độc đáo của miền Bắc Việt Nam. Nhưng bất kể câu chuyện thực sự là như thế nào, “phở là một trong những món súp ngon nhất. Đối với tôi, ẩm thực Việt Nam là ngon nhất thế giới” - Corlou nói.

Phở cá hồi hay gan ngỗng?

Corlou nói rằng trong khi những nguyên liệu chính của phở vẫn được giữ nguyên, thì món ăn này đã biến đổi. Tại ba nhà hàng của ông ở Hà Nội, lấy ví dụ, ông đưa ra món phở cá hồi hay phở gan ngỗng với giá 10 USD một bát. “Bạn không thể đặt phở vào bảo tàng” - ông nói.



Chưa ăn phở là chưa đến Hà Nội (ảnh trên).
Trong thập kỷ cuối cùng, nhiều phiên bản của món ăn này - bao gồm phở cuốn được làm từ những bánh phở chưa được cắt - cũng đã xuất hiện. Bởi người Việt Nam đã trở nên giàu hơn, những loại phở đắt tiền hơn - bao gồm phở bò Kobe với giá 40USD - cũng đã xuất hiện.

Nhưng ngoài việc cho thêm nhiều thịt, không có nhiều cách bạn có thể làm để cải tiến món phở - Tracey Lister - một đầu bếp tại Hà Nội và là một chuyên gia ẩm thực, người nghĩ rằng Việt Nam xứng đáng có danh tiếng với món phở nổi tiếng của mình - cho biết.

“Đây là món ăn tuyệt vời, nổi tiếng, và tôi nghĩ rằng đây là món ăn chỉ của Việt Nam” - Lister - giám đốc trung tâm nấu ăn Hà Nội - cho biết. “Phở thực sự đại diện cho ẩm thực Việt Nam. Đó là một món ăn đơn giản, nhưng tinh tế. Đây là một món ăn rất thanh lịch, và rất cổ điển”.

Có một điều buồn về phở Hà Nội qua nhận xét của Cat Barton: “Món ăn này vẫn còn được bán ở những cửa hàng không sạch sẽ, với những người bán hàng thô lỗ”...

Theo Vietnam plus - AFP
      
avatar
Ruz Ưu tú

Cấp bậc: Ưu tú

Bài viết : 511

Danh vọng : 889

Uy tín : 2

Phản ứng về bài viết “phở chửi” của AFP...

TS Trịnh Hòa Bình (Viện Xã hội học Việt Nam) - Nói người bán phở Hà Nội thô lỗ cũng chẳng oan sai:
Nói người bán phở Hà Nội thô lỗ cũng chẳng oan sai

GDVN - Bàn về bài viết mới đây của một phóng viên AFP về “phở chửi” tại Hà Nội, TS Trịnh Hòa Bình (Viện Xã hội học Việt Nam) cho rằng: “Điều đó cũng chẳng oan sai gì cho chúng ta. Nhiều thực khách vẫn tự biện minh bằng cách thương hại người… vừa “chửi” mình”.

Chấp nhận “phở chửi” như thứ gia vị

- Cảm giác của ông như thế nào, khi phóng viên AFP mô tả về phở Hà Nội “chỗ ngon nhất lại nằm ở những hàng quán không sạch sẽ, với những người bán hàng thô lỗ, dòng người xếp hàng dài và môi trường tồi tàn nhất”?

TS Trịnh Hòa Bình: Chạnh lòng, cảm thấy buồn chứ. Lâu nay, nhiều người chúng ta chấp nhận nó như một thứ bán kèm, chịu đựng lẫn nhau của sự kém phát triển, văn minh. Nhưng khi thiên hạ định giá mình một cách “ngang giá” thì chúng ta khó chịu. Nó chạm vào lòng tự ái dân tộc chứ không riêng gì Hà Nội.



Tiến sĩ Trịnh Hòa Bình

Tác giả nước ngoài nói vậy thì cũng chẳng oan sai gì cho chúng ta đâu. Không có gì đáng ngạc nhiên vì hàng ngày chúng ta chứng kiến những chuyện như thế một cách rất thực.

Xưa nay mọi người hay gắn hình ảnh một ông chủ hiệu phở người ngầy ngậy béo, mặt mũi đầy mồ hôi, xộc xệch, lôi thôi, tay dao tay thớt… Và rất nhiều người Hà Nội bấy lâu nay cũng có quan niệm, ăn phở đúng chất thì phải ở chỗ ngồi bụi bặm, dưới bóng cây, xào xào nấu nấu nhếch nhác ngay trên vỉa hè thì mới ngon.

Hà Nội từng có quán phở gà rất nổi tiếng tại Nam Ngư, nơi đó đúng nghĩa là phở chửi. Ai gọi món to thì bị chủ quán đáp lời: “Nói to, nói gì mà lắm thế?”. Ai nói nhỏ thì bị quát: “Lẩm bẩm thế thì ai biết mà làm?”. Chung quy là kiểu gì “thượng đế” cũng bị chửi và đành co rúm lại chỉnh đốn lại mọi hành vi, lời nói… nhưng người ta vẫn cứ đổ xô đến ăn. Nó trở thành một thứ văn hóa rồi mà nhiều người nói vui là phải vào những chỗ đó mới thú vị, mới ngon.

Không phải tất cả các chủ hiệu phở đều thế. Nhưng nói chung, ấn tượng của nhiều thực khách nước ngoài về phở tại Việt Nam là như vậy, sự xấu bao hàm ở cả nghĩa văn hóa và vệ sinh an toàn thực phẩm.

- Theo ông, tại sao người Hà Nội lại có thể chịu đựng được thứ văn hóa phục vụ khủng khiếp đến thế? Phải chăng là do một thói quen từ thời bao cấp còn “lưu luyến”?

TS Trịnh Hòa Bình: Đó là một kiểu của thứ thực dụng. Cái quan trọng là họ vẫn được hưởng thụ loại món ăn mà họ thích, còn chuyện chửi bới kia thì họ cho rằng họ không chấp, thậm chí, họ thương hại ngược trở lại. Dĩ nhiên, cái cảm giác thương hại dạng này cũng giống như suy nghĩ của AQ mà thôi. Nhiều người nghĩ là cái đó gần như không thể thay đổi được và người ta chấp nhận nó.

Khi bàn, khi miêu tả về ấn tượng phở Hà Nội, phở Việt Nam người ta có thể bao gồm cả cái văn hóa chửi đó. Văn hóa ẩm thực, vẫn tính đến nó như một thành tố của sự dã man, mông muội.

Và họ chấp nhận nó như một thứ gia vị.

Mà tôi thấy rằng, chả riêng gì chủ quán phở, bây giờ nhiều trí thức, nhiều đại gia cũng nói tục trở lại. Nói thực, tôi thấy nói tục đang thịnh hành trở lại đấy.

Khi thô lỗ cũng thành trường phái

- Đời sống ngày càng văn minh hơn nhưng dường như cũng đầy rẫy sự thô lỗ?

TS Trịnh Hòa Bình: Một vị tiến sĩ nổi tiếng, giảng dạy tại trường ĐH Kinh tế lớn nói tục ngay trên bục giảng. Nhưng nhiều người coi đó là một thứ phong cách, trường phái. Và rất nhiều trí thức đang nói tục.

Tôi từng có dịp tham dự một buổi tọa đàm trực tuyến cùng một trí thức lớn. Sau mỗi câu nói, ông này lại “đệm” một từ rất tục. Một thứ phong cách thô lỗ lại được nhiều người đi theo và trở thành một thứ bỗ bã, làm duyên.

Trí thức lớn như thế, giới trẻ, kể cả học sinh, sinh viên, công chức nói tục, chửi bậy ngày càng phổ biến. Nhiều người coi nói tục chửi bậy là một thứ đồ trang sức, là cách thể hiện với mọi người là tôi rất dân dã, hòa đồng và không lạc lõng giữa số đông. Một lý do nữa, đó là hình như người ta nói bậy, nói tục cũng là một sự giải thoát, xả stress, là một sự phủ định xã hội hiện tại.

Việc nói tục chửi bậy thường xuyên kéo dài, kể cả trong một bộ phận người thầy làm cho bầu không khí xã hội bị vẩn đục. Cái chuẩn mực dường như đang bị đánh rơi đâu đấy.

- Thỉnh thoảng vẫn có những cuộc hội thảo được tổ chức, bàn bạc về vấn đề “xây dựng nếp sống văn minh đô thị”. Bàn tới bàn lui trong hội trường, còn bên ngoài, những biểu hiện thô lỗ như ông vừa nói vẫn đầy rẫy và ngày càng nhiều hơn…

TS Trịnh Hòa Bình: Nếu một hội thảo khoa học nữa về vấn đề này lại được mở ra thì tôi đảm bảo nhiều phương thức, biện pháp được đưa ra chỉ mang tính bông phèng. Giống như ai đó nói, theo vận động này, chương trình nọ, đến năm 2020 sẽ thực hiện quyết liệt để tiến tới chấm dứt những biểu hiện của nếp sống thiếu văn minh tại đô thị, dẹp được “rác” trong cuộc sống, trong văn chương.

Nói đúng ra, chúng ta đang tuyệt vọng trước hàng loạt các chỉ tiêu. Mà ai đó nói khác đi, chắc sẽ bị nhiều người nói là theo chủ nghĩa thất bại. Xã hội đang ngày càng xô bồ và không dám nhìn thẳng vào vấn đề mà luôn né tránh biện minh.

Hành vi xả rác theo nghĩa đen hay xả rác về ô nhiễm tinh thần cũng có mối quan hệ bà con gần gũi với nhau đấy, chứ không phải là xa cách đâu. Việc giữ được chuẩn mực không quá khó nhưng cũng không dễ, nó là một sự giằng co giữa cái đẹp và cái xấu mà con người phải vượt qua. Cuộc sống ngày nay đòi hỏi phải giản dị nhưng không giản đơn, ngắn gọn nhưng không cụt lủn, thô mộc nhưng không thô lỗ.

Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta bi quan hoàn toàn, nhưng người lớn phải làm gương, nhà trường phải giáo dục đúng đắn cho trẻ. Tôi tin, nếu cả xã hội kiên quyết làm thì chắc chắn sẽ giáo dục được nhân cách tốt cho thế hệ trẻ. Vì Nho giáo không dễ gì bị tiêu vong, con người Việt Nam vốn dĩ vẫn là những người coi trọng văn hóa, đạo đức, lễ nghĩa.

Mà việc này đòi hỏi nhiều thời gian chứ không đơn thuần là đưa ra các chỉ tiêu.

GS Trần Lâm Biền (nhà Nghiên cứu văn hóa dân gian Hà Nội) - "mốt" ung nhọt của văn hóa Hà Nội:
"Phở chửi" đang là cái "mốt" ung nhọt của văn hóa Hà Nội

GDVN - Chia sẻ suy nghĩ sau bài viết mới đây của phóng viên hãng AFP về món ăn đặc trưng của phở Hà Nội kèm gia vị “chửi”, GS Trần Lâm Biền thừa nhận: chuyện “phở chửi” đang là cái “ung nhọt” thật sự, cái ứng xử thiếu văn hóa chứ không có gì hay ho. “Người Hà Nội đang tạm chấp nhận điều đó để phủ đầy lên cái hụt hẫng tinh thần trên con đường tìm lại chính mình…”.

Dù rất bận với các đề tài nghiên cứu về văn hóa nhưng khi xem xong câu chuyện văn hóa ẩm thực người Hà Nội được mạn đàm trên báo chí nước ngoài, cụ thể là lời nhận xét của phóng viên AFP về sự thô lỗ của người bán phở Hà Nội, GS Trần Lâm Biền cảm thấy buồn. Ông buồn vì người ta vẫn chấp nhận “phở chửi” như một cái “mốt” mới sành điệu, chấp nhận cái phở “trần tục” bây giờ.

Ở khía cạnh ẩm thực, GS Trần Lâm Biền cho rằng phở không đơn giản chỉ là món ăn mà nó còn là văn hóa ẩm thực. Ngày xưa người ta ăn phở là bằng đầy đủ sự cảm nhận từ giác quan: Vị giác, thị giác, khứu giác…

Theo hồi tưởng của GS Trần Lâm Biền, phở ngày khi người ta rao, tiếng rao len lỏi qua từng góc phố mà chưa nghe tiếng rao người ta đã ngửi thấy cái mùi thơm đặc trưng của phở lan tỏa khắp phố rồi.

“Còn bây giờ đi ăn phở có dí mũi vào bát phở hay nồi nước dùng cũng chỉ còn lại cái mùi trần tục mà thôi. Ở Hà Nội bây giờ không còn phở truyền thống nữa, cái phụ gia xưa chế biến cũng bị lãng quên, người ta vội vàng ăn bát phở và nói “bừa” đó là phở truyền thống nhưng thực sự không phải là phở truyền thống” – GS Trần Lâm Biền chia sẻ.

Nói đến cảm nhận của phóng viên hãng AFP về chuyện ăn phở Hà Nội muốn ngon thì phải kèm gia vị “chửi”, GS Trần Lâm Biền cho rằng không thể trách người ta đươc bởi hiện tại chắc có lẽ chỉ ở ta mới chấp nhận vừa mất tiền ăn vừa nghe chửi như một thứ “mốt” trong văn hóa.



GS Trần Lâm Biền
“Suy cho cùng, nói Hà Nội thanh lịch thì trước hết con người đối xử với nhau phải có văn hóa. Còn việc phở quán này được xem là ngon hơn quán phở khác được người ta đến nhiều là điều tất yếu nhưng lợi dụng điều đó cùng với sự bực bội của mình để trút lên “thượng đế” dường như đang là mốt. Người ta đang cố đi tìm cái gì đó đặc biệt, khác đời để phủ đậy lên cái hụt hẫng tinh thần, và người ta vẫn chấp nhận cái đó” – GS Trần Lâm Biền nhận xét.

Nhưng theo GS Biền, chuyện “phở chửi” đang là cái “ung nhọt” thật sự, cái ứng xử vô văn hóa, thiếu văn hóa chứ không có gì hay ho. “Vì thế trong tương lai khi nhận thức văn hóa cao hơn, đồ ăn thức uống quy chuẩn hơn thì kiểu cách mà ăn nói tục tĩu, chửi bới trong bán hàng sẽ không còn chỗ đứng. Bởi người Hà Nội bản chất là thanh lịch” – GS Biền nhận định.

Người Hà Nội cũng không phải thích nghe chửi khi đến ăn một bát phở. “Nhưng khi người ta đang trên con đường tìm lại chính mình, tìm lại cái gì đã mất mà muốn thấy cái gì đã mất rất lâu, người ta phải trải qua “cú sốc” về tinh thần như thế mới dễ nhìn lại để thấy mình và cái vô văn hóa trong ứng xử qua câu chuyện bát phở chỉ là sự khủng hoảng trên con đường phát triển mà thôi.” – GS Trần Lâm Biền phân tích.

Hoàng Lực

Ông Vũ Vinh Phú (Chủ tịch hiệp hội siêu thị Hà Nội) - Hà Nội cần một cuộc “đại phẫu”:
Diệt tận gốc “bún mắng, cháo chửi”, Hà Nội cần một cuộc “đại phẫu”

(GDVN) - Là người có nhiều năm hoạt động trong lĩnh vực kinh doanh, ông Vũ Vinh Phú, Chủ tịch hiệp hội siêu thị Hà Nội cho biết: Để diệt tận gốc văn hóa “bún mắng, cháo chửi”, Hà Nội cần một cuộc “đại phẫu” trong đó một đứa trẻ con cũng dần phải học cách ăn nói nhẹ nhàng, thưa gửi, cảm ơn…

“Nhiều khi tôi ngủ mơ…”

Chia sẻ với báo Giáo Dục Việt Nam, ông Vũ Vinh Phú thừa nhận: Là một người tiêu dùng, bản thân ông cũng đã từng gặp phải cảnh chặt chém, hành xử theo kiểu “bún mắng, cháo chửi” mà báo chí những ngày qua đã đưa tin.

Ông cho rằng: Tại Việt Nam mà đặc biệt ở Hà Nội, hiện tượng này là phổ biến, có tới 30%, thậm chí là quá nửa các cửa hàng, cửa hiệu kinh doanh “có vấn đề”. Ngoài các thành phố du lịch – thân thiện như Huế, Nha Trang, Đà Nẵng còn lại các thành phố lớn khác đều quá xô bồ, dân nhập cư tứ xứ tụ họp nên văn hóa kinh doanh thường rất kém, cả trong thương mại cũng như trong lĩnh vực ăn uống.

Ông Vũ Vinh Phú
“Trước đây, tôi là một trong những người đi tiên phong trong việc xây dựng văn minh thương mại, đã từng xây dựng “chợ văn minh”. Nhưng hiện nay, con người thường vì lợi nhuận mà bất chấp, thái độ kém lắm, tôi thấy rất buồn tới văn minh thủ đô, văn minh ở các thành phố lớn.

Điều này không chỉ ảnh hưởng tới du lịch mà còn liên quan tới chính trị, xã hội và cả bộ mặt của nước Việt Nam mình. Chính vì vậy, theo tôi nghĩ, cần có một cuộc “đại phẫu” để thay đổi thái độ giữa con người với con người” – ông Vũ Vinh Phú đưa ra quan điểm.

Ông cho biết: Ở Singapore, những cửa hàng dán giấy đỏ thì không ai vào, dán giấy vàng thì một số khách dừng chân còn dán giấy xanh thì khách vào rất đông. Có 3 màu để đánh giá tiêu chuẩn dịch vụ của mỗi nhà hàng tùy theo từng cấp độ: xanh, đỏ, vàng. Người dân Singapore sẵn sàng tẩy chay đối với những nhà hàng có chất lượng phục vụ kém, dù giá có rẻ hay thức ăn có ngon thế nào đi chăng nữa.

Còn tại Việt Nam, “tôi tin là nhiều người đồng tình với tôi khi cho rằng: mắng chửi khách hàng là chuyện kinh khủng, do đó, công an cũng phải vào cuộc. Chính quyền phường, xã phải thấy có trách nhiệm với việc này, không thể làm ngơ để những điều “chướng tai, gai mắt” đó trôi đi được!” – Ông Phú nói.

“Tôi chỉ muốn các quán ăn, các cửa hàng dịch vụ khi phục vụ khách chỉ cần nói một lời cảm ơn, đi lại nhẹ nhàng, gọi dạ, thưa vâng, nhà cửa sạch sẽ như thế là tuyệt vời lắm rồi. Nhiều khi tôi ngủ mơ, cầu mong một điều như thế, đi ăn một bát phở, bát bún, bỏ ra mấy chục ngàn để được như thế thì sướng quá, có khi trẻ ra mấy tuổi” – Vũ Vinh Phú dí dỏm pha chuyện.

Chính quyền xã, phường không thể làm ngơ

Cắt nghĩa nguyên nhân của văn hóa “bún mắng, cháo chửi”, ông Vũ Vinh Phú nhấn mạnh: Do thị trường Việt Nam có cạnh tranh nhưng ở một số lĩnh vực cạnh tranh chưa lành mạnh, không hoàn hảo nên dẫn tới tình trạng có cửa hàng vừa bán vừa đuổi khách nhưng vẫn đắt hàng.

Hơn nữa, theo ông Phú, để xảy ra tình trạng mắng, chửi khách, chúng ta trách tiểu thương ít nhưng cần khiển trách các cơ quản quản lý nhiều.

“Mỗi người Việt Nam cũng như các nhà lãnh đạo, quản lý phường, xã phải tự thấy xấu hổ với việc này thì mới giải quyết được dứt điểm văn hóa kinh doanh, bán hàng kiểu “bún mắng, cháo chửi” – Ông Phú quả quyết.

Cũng giống như nhà nghiên cứu văn hóa Vương Trí Nhàn đã từng nhận xét: Con người ta giờ đây chỉ lo đi kiếm tiền mà không lo mình làm người như thế nào, ngày xưa mọi người trong gia đình sống gắn bó với nhau nhiều lắm, khá yên lặng, chứ “không nói nhiều như bây giờ”.

Ông Vũ Vinh Phú cũng đồng tình với quan điểm của Vương Trí Nhàn khi cho rằng: Cái hung hãn, càn rỡ, vô thiên, vô pháp của con người ta hiện nay đó là do những thâm căn cố đế, xuất phát từ lũy tre làng, kinh tế tiểu nông đã gây nên những thiển cận, mất lịch sự, vô văn hóa, ngấm vào từ học sinh lớp 1 cho tới lúc trưởng thành, đi đại học và dần lớn lên.

“Khi tới thăm các siêu thị, tôi luôn hỏi nhân viên: Hôm nay, cô đã cảm ơn được những ai rồi. Câu trả lời thông thường tôi nhận được là: chưa ai cả. Tôi nghĩ chỉ một lời cảm ơn mà sao khó thế! Chỉ một lời cảm ơn mà chưa làm được thì nói gì tới những việc khác.

Cũng như vậy, các cấp chính quyền hãy hành động, xử lý nghiêm từ những việc nhỏ, trước khi giải quyết những việc lớn. Tôi nghĩ chính quyền địa phương cần coi chuyện “bún mắng, cháo chửi” là việc của mình, chứ đừng coi đó là chuyện đâu đâu” – ông Phú kết luận.

Tiểu Phương
      
      

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Quyền hạn của bạn

Bạn không có quyền trả lời bài viết
free counters



  • Đoàn Ngọc Khánh

    mobile phone 098 376 5575


    Đỗ Quang Thảo

    mobile phone 090 301 9666


    Nguyễn Văn Của

    mobile phone 090 372 1401


    IP address signature
    Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com